Cơn mưa không ngừng trút xuống như thác đổ, ngọn lửa cháy bừng nơi căn biệt thự đã bị dập tắt từ lúc nào không hay, ngay cả vết máu trước hiên nhà cũng đã được rửa trôi hầu như không còn lại gì.
Thân thể Trịnh Kim Bảo im lìm quỳ thụp bên cái đầu đã khô cứng của tang thi, hai mắt nhắm nghiền, tựa hồ như ngủ say.
Mà bộ não trong cái đầu nhỏ nhắn kia lại đang không ngừng đấu tranh, trải qua trận chiến căng thẳng nhất từ trước đến giờ.
Virus tang thi liên tục bành trướng muốn chiếm lấy quyền điều khiển của khối thân thể tàn tạ này.
Nhưng không biết vì sao lại bị một thứ sức mạnh nào đó kịch liệt ngăn cản, không thể tiến lên.
Virus tang thi không hiểu được.
Rõ ràng giây trước con người này đã sớm bỏ cuộc mặc cho nó càn quét, nhưng giây sau lại đột nhiên giống như bừng tỉnh sức sống mạnh mẽ, lấn chiếm nó không ngừng.
Cứ như vậy liên tục lặp đi lặp lại nhiều lần, virus tang thi cảm giác như từng tia nguyên tử trên người mình đã bị bào mòn hầu như gần hết, chỉ có thể bất lực thỏa hiệp, dùng một cách thức khác cùng nhau cộng đồng tồn tại...
Không biết trải qua thời gian bao lâu, đôi mi mắt đang nhắm nghiền kia cuối cùng cũng rục rịch muốn mở.
Trịnh Kim Bảo hít sâu một hơi, cảm giác cảm xúc trong lòng đang lấy tốc độ chóng mặt mau chóng biến hóa.
Có bi thương, có phẫn nộ, có đau lòng, có không cam tâm, có căm phẫn, có oán hận, tiếp theo đó không hẹn mà cùng chập lại làm mấy chữ: Không thể tha thứ!
“Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho tất cả những kẻ đã làm ta đau khổ!”
Giọng nói nữ tính mang theo chút trầm khàn và uy lực đổ về từ nơi xa xưa chợt vang lên.
Đôi mắt Trịnh Kim Bảo mở ra, mang theo sự sắc bén và lạnh lẽo mà không phải một tiểu thư ốm yếu bình thường có thể có.
Những vết thương trên cơ thể lành lại với tốc độ mà mắt thường có thể thấy.
Sự thay đổi đến từ sâu thẳm trong linh hồn.
Không ai hết, Trịnh Kim Bảo là người rõ ràng nhất.
Ngay từ khi ký ức kia trở lại, cô đã hoàn toàn thay đổi thành một con người khác, cả tâm tư lẫn tình cảm... thay đổi đến mức ngay cả bản thân cô hiện tại cũng không thể nào rõ ràng được bản thân mình là ai.
Trịnh Kim Bảo chậm rãi ngẩng cao đầu, cảm nhận sự lạnh lẽo của cơn mưa rả rích rơi trên da thịt, mang theo mùi đất ngai ngái xộc thẳng vào mũi, khiến trái tim cô khó được mà hân hoan hơn bao giờ hết.
Sống lại!
Là cảm giác vui sướиɠ khi chết đi rồi đột nhiên sống lại!
Lần nữa có được cơ hội mới!
Tiếp tục cuộc sống mới ngạo nghễ không ai sánh bằng!
Khóe môi Trịnh Kim Bảo bất giác cong lên, rồi đột nhiên cứng đờ...
“Kim Bảo, phải sống tốt nha con!”
Khuôn mặt đầy máu của mẹ kèm theo lời thì thầm dịu dàng chợt thoáng qua trong óc rồi biến mất.
Trịnh Kim Bảo có thể cảm nhận rõ ràng trái tim mình đang đập lên kịch liệt.
Dường như oán hận không còn quá mãnh liệt...
Cô nhíu mày đè những cảm xúc kỳ lạ xuống, hít một hơi thật sâu, cảm nhận trái tim đang chậm rãi lắng lại, mới rục rịch đứng lên.
“Thế nào mới gọi là sống tốt?”
Trịnh Kim Bảo vừa bước đi vừa tự hỏi.
Một con tang thi kéo theo cái bụng đầy ruột thòng ra ngoài đi ngang qua trước mặt cô.
Có vẻ nhưng nó chẳng có chút hứng thú gì với Trịnh Kim Bảo, cứ thế mà yên lặng bước ngang qua.
Đôi mắt Trịnh Kim Bảo không chớp, bước nhanh tới nâng tay đâm mạnh vào giữa trán nó, rút một viên tinh hạch trắng nhởn ra.
Rõ ràng, viên tinh hạch này không có năng lượng giao động mạnh như của con tang thi lúc đầu kia.
Thân thể tang thi nặng nề đổ gục xuống, Trịnh Kim Bảo dùng nước mưa tẩy rửa vết máu dính trên tinh hạch, rồi ném vào miệng.
Lần này không hề khó khăn, tinh hạch bị nghiến vài cái đã tan thành bột mịn.
Trịnh Kim Bảo nâng cao chân bước qua cái xác của tang thi, tiếp tục hướng về phía cổng biệt thự mà đi, trong đầu là suy nghĩ về câu hỏi vẫn còn dang dở.
[Thế nào mới là sống tốt đây?]