Ngay cả bộ váy tù nhân rách rưới bẩn thỉu trên thân thể cũng không cách nào che lấp được ánh hào quang đang toát ra từng chút từ người kia...
Mà điều khiến Trịnh Kim Bảo ngạc nhiên hơn cả, chính là theo mỗi cử động nhấp môi hay cau mày của mình, hình ảnh trên tấm kính kia cũng thay đổi theo...
“Đồ quái vật! Chết đến nơi rồi còn có thể cười!”
“Đồ ác ma không biết hối cải! Chém đầu cô ta! Mau chém đầu!”
Thân thể lại lần nữa thoát ly khống chế.
Theo những tiếng chửi rủa vang lên ngày càng kịch liệt, Azura lại càng như bị chạm phải dây thần kinh nào đó mà cong người cười lớn. Tiếng cười của nàng vang vọng khắp cả một vùng, từ trong suốt cao vυ"t đến lạc dần đi...
“Đồ quái vật! Đi chết đi!”
Một binh sĩ đứng gần đó không chịu được thái độ của nàng, lập tức rút ra bội kiếm đeo bên hông ra lao tới.
“Cẩn thận!”
Người bên cạnh sợ hãi vội la lên ngăn hắn lại, nhưng đã quá muộn.
Azura chỉ chờ có thế, ngay khi thanh kiếm sắp chém đến trên người mình, nàng nhanh nhẹn ngồi thụp xuống tránh đi, rồi nhảy bật lên húc thẳng đầu mình vào đầu hắn.
Cú húc này của nàng mang theo uy lực kinh người, khiến binh sĩ cảm giác như đầu mình suýt bị húc bay, răng lợi trong miệng vì va đập mạnh mà nát bấy, ngã xuống đất không ngừng phun ra máu trắng.
Nhưng còn chưa ngừng lại ở đó, Azura nhẹ nhàng nâng hai tay bị gông cùm lên đón lấy thanh kiếm bay ra, mắt không chớp xoay người chém ngang, dễ dàng chém bay đầu của tên nhãi ranh không biết trời cao đất dày kia là gì.
Máu tươi bắn lên khuôn mặt trắng nõn của nàng.
Vô số tiếng hét thảm truyền tới từ trong nhóm quần chúng bên dưới.
Một người phụ nữ trung niên lao từ trong đám người ra muốn xông thẳng lên đài hành hình, nhưng ngay lập tức đã bị binh lính chặn lại.
Bà ta mở to hai mắt không thể tin, đôi con ngươi hằn lên máu đỏ, đau khổ rào rống với Azura Shetty: “Đồ quái vật! Mày dám gϊếŧ con trai tao! A a a! Thả tôi ra! Tôi phải liều mạng với nó!”
Người xung quanh cũng lập tức sôi trào, nhưng lại không có một ai dám tiến lên, trái lại còn liên tục lùi về sau.
Azura chẳng mấy để tâm đến những ồn ào xung quanh, nàng nhàm chán thả rơi thanh kiếm mình vừa bắt được xuống, khiến nó phát ra một tiếng leng keng chói tai. Vài giọt máu trên đó bắn nhẹ ra xung quanh theo quán tính, ánh vào mắt người phụ nữ trung niên kia khiến bà ta vô cùng chói mắt.
“A a a...” Bà ta lại rít gào muốn tiến lên, nhưng lại càng có nhiều người hơn ngăn lại.
Đừng đùa, ai cũng biết tên ác ma trước mặt này nguy hiểm đến nhường nào, người vừa rồi chính là ví dụ điển hình nhất.
Binh sĩ nghe lệnh điều động lập tức ập tới từ bốn phương tám hướng, dùng giáo mác dài nhọn chỉa về phía Azura Shetty.
Một người thanh niên mặc quần áo quý tộc phương Tây tức giận rống lên: “Azura Shetty, ngươi còn muốn làm loạn đến bao giờ nữa?”
Azura Shetty nghe vậy thì thoáng liếc qua hắn một cái, rồi chậm rãi cong khóe môi lên, bật cười khô khốc: “Thời thế thay đổi rồi, ngay cả một con chó hèn mọn cũng dám hô to gọi nhỏ với ta!”
Người thanh niên bị lời nói của nàng chọc giận, nhưng còn chưa đợi hắn kịp tiếp lời, Azura Shetty đã lần nữa lên tiếng: “Gấp gáp như vậy làm gì? Chẳng phải các ngươi muốn ta chết sao? Ta chỉ là cảm thấy các ngươi quá đáng thương, gϊếŧ người mà cũng rề rà lâu la như vậy, nên mới tốt bụng giúp đỡ mà thôi!”
Rõ ràng, tròng mắt của thanh niên khi nghe những lời này xong liền thoáng co rụt lại, hắn cắn răng, vẫn không thôi đề phòng nhìn nàng, nhíu mày hỏi: “Ý ngươi là gì?”
Khóe môi Azura chậm rãi cong lên, theo nụ cười càng lớn dần của nàng, người thanh niên thoáng ngẩn ra trong chốc lát, trái tim cũng theo đó mà đập lên mạnh mẽ.
Hắn không thể không thừa nhận, dung mạo của vị nữ hoàng tiền nhiệm trước mắt này thật sự quá mức động lòng người, nếu như không phải tính tình quá ác liệt thì...
Như thấy rõ suy nghĩ của người trước mắt, trên mặt Azura Shetty khó được hiện lên một tia mỉa mai khinh miệt...
Hiển nhiên người thanh niên kia cũng nhận ra suy nghĩ trong lòng mình đã bị lộ, sắc mặt hắn đỏ bừng, nhưng cắn răng không nói lời nào.
Azura lại không thèm để hắn vào mắt, nàng từ từ hướng tầm mắt về phía dân chúng, giọng điệu lười biếng tuyên bố: “Ta, Azura Shetty, long trọng tuyên cáo với toàn thể dân chúng! Theo từ hôm nay, đế quốc Azut cả bộ váy tù nhân rách rưới bẩn thỉu trên thân thể cũng không cách nào che lấp được ánh hào quang đang toát ra từng chút từ người kia...
Mà điều khiến Trịnh Kim Bảo ngạc nhiên hơn cả, chính là theo mỗi cử động nhấp môi hay cau mày của mình, hình ảnh trên tấm kính kia cũng thay đổi theo...
“Đồ quái vật! Chết đến nơi rồi còn có thể cười!”
“Đồ ác ma không biết hối cải! Chém đầu cô ta! Mau chém đầu!”
Thân thể lại lần nữa thoát ly khống chế.
Theo những tiếng chửi rủa vang lên ngày càng kịch liệt, Azura lại càng như bị chạm phải dây thần kinh nào đó mà cong người cười lớn. Tiếng cười của nàng vang vọng khắp cả một vùng, từ trong suốt cao vυ"t đến lạc dần đi...
“Đồ quái vật! Đi chết đi!”
Một binh sĩ đứng gần đó không chịu được thái độ của nàng, lập tức rút ra bội kiếm đeo bên hông ra lao tới.
“Cẩn thận!”
Người bên cạnh sợ hãi vội la lên ngăn hắn lại, nhưng đã quá muộn.
Azura chỉ chờ có thế, ngay khi thanh kiếm sắp chém đến trên người mình, nàng nhanh nhẹn ngồi thụp xuống tránh đi, rồi nhảy bật lên húc thẳng đầu mình vào đầu hắn.
Cú húc này của nàng mang theo uy lực kinh người, khiến binh sĩ cảm giác như đầu mình suýt bị húc bay, răng lợi trong miệng vì va đập mạnh mà nát bấy, ngã xuống đất không ngừng phun ra máu trắng.
Nhưng còn chưa ngừng lại ở đó, Azura nhẹ nhàng nâng hai tay bị gông cùm lên đón lấy thanh kiếm bay ra, mắt không chớp xoay người chém ngang, dễ dàng chém bay đầu của tên nhãi ranh không biết trời cao đất dày kia là gì.
Máu tươi bắn lên khuôn mặt trắng nõn của nàng.
Vô số tiếng hét thảm truyền tới từ trong nhóm quần chúng bên dưới.
Một người phụ nữ trung niên lao từ trong đám người ra muốn xông thẳng lên đài hành hình, nhưng ngay lập tức đã bị binh lính chặn lại.
Bà ta mở to hai mắt không thể tin, đôi con ngươi hằn lên máu đỏ, đau khổ rào rống với Azura Shetty: “Đồ quái vật! Mày dám gϊếŧ con trai tao! A a a! Thả tôi ra! Tôi phải liều mạng với nó!”
Người xung quanh cũng lập tức sôi trào, nhưng lại không có một ai dám tiến lên, trái lại còn liên tục lùi về sau.
Azura chẳng mấy để tâm đến những ồn ào xung quanh, nàng nhàm chán thả rơi thanh kiếm mình vừa bắt được xuống, khiến nó phát ra một tiếng leng keng chói tai. Vài giọt máu trên đó bắn nhẹ ra xung quanh theo quán tính, ánh vào mắt người phụ nữ trung niên kia khiến bà ta vô cùng chói mắt.
“A a a...” Bà ta lại rít gào muốn tiến lên, nhưng lại càng có nhiều người hơn ngăn lại.
Đừng đùa, ai cũng biết tên ác ma trước mặt này nguy hiểm đến nhường nào, người vừa rồi chính là ví dụ điển hình nhất.
Binh sĩ nghe lệnh điều động lập tức ập tới từ bốn phương tám hướng, dùng giáo mác dài nhọn chỉa về phía Azura Shetty.
Một người thanh niên mặc quần áo quý tộc phương Tây tức giận rống lên: “Azura Shetty, ngươi còn muốn làm loạn đến bao giờ nữa?”
Azura Shetty nghe vậy thì thoáng liếc qua hắn một cái, rồi chậm rãi cong khóe môi lên, bật cười khô khốc: “Thời thế thay đổi rồi, ngay cả một con chó hèn mọn cũng dám hô to gọi nhỏ với ta!”
Người thanh niên bị lời nói của nàng chọc giận, nhưng còn chưa đợi hắn kịp tiếp lời, Azura Shetty đã lần nữa lên tiếng: “Gấp gáp như vậy làm gì? Chẳng phải các ngươi muốn ta chết sao? Ta chỉ là cảm thấy các ngươi quá đáng thương, gϊếŧ người mà cũng rề rà lâu la như vậy, nên mới tốt bụng giúp đỡ mà thôi!”
Rõ ràng, tròng mắt của thanh niên khi nghe những lời này xong liền thoáng co rụt lại, hắn cắn răng, vẫn không thôi đề phòng nhìn nàng, nhíu mày hỏi: “Ý ngươi là gì?”
Khóe môi Azura chậm rãi cong lên, theo nụ cười càng lớn dần của nàng, người thanh niên thoáng ngẩn ra trong chốc lát, trái tim cũng theo đó mà đập lên mạnh mẽ.
Hắn không thể không thừa nhận, dung mạo của vị nữ hoàng tiền nhiệm trước mắt này thật sự quá mức động lòng người, nếu như không phải tính tình quá ác liệt thì...
Như thấy rõ suy nghĩ của người trước mắt, trên mặt Azura Shetty khó được hiện lên một tia mỉa mai khinh miệt...
Hiển nhiên người thanh niên kia cũng nhận ra suy nghĩ trong lòng mình đã bị lộ, sắc mặt hắn đỏ bừng, nhưng cắn răng không nói lời nào.
Azura lại không thèm để hắn vào mắt, nàng từ từ hướng tầm mắt về phía dân chúng, giọng điệu lười biếng tuyên bố: “Ta, Azura Shetty, long trọng tuyên cáo với toàn thể dân chúng! Theo từ hôm nay, đế quốc Azuth, sẽ cùng ta chôn vùi dưới đáy địa ngục!”
Theo chữ cuối cùng vừa buông xuống, Azura Shetty dùng mũi chân móc thanh kiếm dưới đất đá thẳng lên trời, mũi kiếm hung hăng hướng xuống, nàng mỉm cười sung sướиɠ nhắm hai mắt lại.
Azuth vì ta mà vinh! Khi ta tàn, nó cũng phải chôn cùng theo ta!
.
Dưới trời mưa.
Cánh tay phải đang cứng đờ bỗng chốc nâng lên phía trước, năm ngón tay căng cứng khép chặt, dùng tốc độ mau chóng và sức lực mạnh sẽ đâm mạnh vào nơi ngực trái.
Giống như một con dao bén nhọn, móc ra thứ điện tử màu đen to bằng một đốt ngón tay, trong chớp mắt, bóp nát...