Cũng chính vì trải nghiệm ấy, anh không hề ghét chó nhà hàng xóm.
Chủ của hai con chó là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, sống cùng vợ ở đây dường như từ khi khu dân cư này mới xây xong, nghề nghiệp thì không rõ. Trong khu vực trọng điểm của thành phố Bắc, việc nuôi chó dữ hoặc chó trưởng thành có chiều cao vượt quá ba mươi lăm centimet đều bị cấm, hẳn cũng vì vậy mà họ mới mua căn biệt thự này ở vùng ven, sát ranh giới tỉnh Bắc Hà.
Tiếng hét vừa nãy… là của phụ nữ sao?
Gặp phải tình huống chưa rõ ràng như thế này, lẽ ra nên báo cảnh sát trước, nhưng bây giờ điện thoại không có sóng. Từ đây đến chỗ bảo vệ còn một khoảng cách, trong cơn mưa xối xả tầm nhìn mờ mịt, đi lại khó khăn, chắc chắn sẽ tốn kha khá thời gian. Huống hồ với thời tiết này, cũng không chắc bảo vệ có đủ người để hỗ trợ ngay. Tiếng hét thảm bên nhà hàng xóm thì rợn người như thế, nếu chạy đi gọi người rồi quay lại xem xét tình hình, e là đã quá muộn.
Chưa nói đến chuyện khác, Dương Dịch Khâm vốn thừa hưởng tố chất vận động từ cha, từ nhỏ đã rèn luyện thân thể nên rất tự tin vào sức vóc của mình. Trong đầu anh nhanh chóng lướt qua xem trong nhà có thứ gì có thể dùng làm vũ khí.
Vì biệt thự này hầu như vẫn giữ nguyên trạng thái nhà mẫu, anh lại chỉ ở vài lần, nên cũng chẳng nghĩ ra được vật gì thật sự thích hợp.
May thay, chiếc ô trong tay anh không phải loại gấp gọn.
Dương Dịch Khâm ước lượng sơ qua, từ cán đến mũi ô dài chừng hơn tám mươi phân, đủ để khống chế khoảng cách nguy hiểm.
"Rắc!"
Như thể canh đúng thời khắc, khu dân cư đột ngột mất điện.
…
Thời gian: Hơn bốn giờ chiều tháng sáu.
Trời mưa xối xả, bầu không khí u ám; căn phòng mờ tối, sân vườn hoang lạnh…
Tất cả khiến bầu không khí kinh dị được đẩy lêи đỉиɦ điểm.
Khu dân cư có nguồn điện dự phòng, nên đèn đường vẫn sáng. Thế nhưng, trong làn mưa mù mịt, ánh sáng mờ mờ tắt tắt ấy chẳng hề đem lại sự an tâm, ngược lại còn khiến bầu không khí trong khu thêm phần quỷ dị, làm Dương Dịch Khâm có cảm giác chẳng khác nào đang đội kính VR chơi game kinh dị.
"May mà ở đây không phải vùng hoang vắng, cũng chẳng phải tòa lâu đài cổ âm u…"
Dương Dịch Khâm không nhịn được buông một câu giễu cợt, rồi dựa vào ánh đèn pin của điện thoại, đi về phía bên phải sân, quan sát tình hình nhà hàng xóm.
Hiện giờ, cứu người mới là quan trọng nhất.
Vừa rồi mưa gió quá lớn, lại cách xa, ngoài tiếng hét thảm kia ra thì anh không nghe thấy động tĩnh nào khác. Bây giờ đứng ngay sát hàng rào, anh mơ hồ nghe thấy vài tiếng gầm gừ thấp giọng như thú vật đang cảnh cáo.
Ở quanh đây, động vật duy nhất chính là hai con chó lớn kia.
Một dự cảm chẳng lành trỗi dậy trong lòng anh.
Anh vịn vào hàng rào, cất tiếng gọi: "Ông Trần? Bà Trần? Hai người có ở nhà không?"
"Gâu! Gâu gâu gâu! Gâu gâu!" Tiếng chó sủa bỗng vang lên dồn dập, ngay sau đó là giọng phụ nữ run rẩy, khóc nấc kêu cứu.
"Cứu… cứu với! Cứu mạng!"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cửa lớn biệt thự nhà hàng xóm bật mở, một người phụ nữ trung niên loạng choạng chạy ra, phía sau còn có một con chó lông đen bám sát, là con Becgie. Người phụ nữ vừa lao ra cửa đã quên mất đóng lại, con chó Becgie theo ngay phía sau, vừa quay đầu vừa gầm gừ với bóng tối trong nhà, vừa như cảnh cáo vừa như sợ hãi.