Nghĩ đến đó, Dương Dịch Khâm đã đứng trước bãi xác chim.
Bởi tình hình chưa rõ, anh không dám liều lĩnh chạm tay vào xác, chỉ khom người ngồi xuống, quan sát từ khoảng cách gần hơn. Trong nhà không có đèn pin, lúc này, chiếc điện thoại mất sóng cuối cùng cũng phát huy chút tác dụng.
Qua quan sát kỹ, anh phát hiện đôi mắt của những con chim này… dường như đang lóe lên ánh đỏ bất thường.
Như thể đã mắc phải một căn bệnh nào đó.
Dương Dịch Khâm không phải bác sĩ thú y, chẳng nhìn ra nguyên nhân cụ thể, nhưng anh cũng biết tình trạng này tuyệt đối không bình thường.
Vừa rồi bầy chim lao tới theo cùng một quỹ đạo, anh lần theo phương hướng trong trí nhớ, nhìn ra xa, bên kia chẳng có gì, chỉ là những tòa cao ốc mơ hồ trong cơn mưa lớn.
Nếu nhớ không nhầm, phía ấy cách chừng mười phút lái xe, là một khu thương mại nhỏ, có trung tâm mua sắm, tòa văn phòng và ga tàu điện ngầm, duy chỉ không có công viên hay rừng cây nào thích hợp cho chim chóc sinh sống.
Dương Dịch Khâm thoáng trầm ngâm.
Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy mây đen, sấm chớp chằng chịt… Có lẽ, điều bất thường nằm ở mưa và cát bụi?
Dù thế nào, che ô cho cẩn thận vẫn là điều cần thiết.
Ngay lúc đó, Dương Dịch Khâm bỗng thấy choáng váng, trước mắt bị ánh sáng trắng phủ lấp, cả người gần như ngã quỵ xuống đất. Anh đưa cánh tay còn trống chống vào tường, đầu ngón tay cọ rách da chảy máu, hơi thở dồn dập.
Anh nửa quỳ nửa ngồi hồi lâu, từ da đầu đến đầu ngón tay đều là một thứ cảm giác bất lực không cách nào chống cự.
Gió rít gào, mưa sấm vẫn không ngừng.
Không biết bao lâu trôi qua, cảm giác trong cơ thể mới dần tái hợp, hồi phục, mang lại một chút thực tại.
Dương Dịch Khâm giơ tay day thái dương.
Ngay cả những lần thức đêm làm việc trước đây, anh cũng chưa từng có cảm giác toàn thân như thoát khỏi sự kiểm soát thế này.
Điện thoại vẫn không có tín hiệu, tốt nhất nên quay lại nhà thôi.
Anh đứng dậy, tạm gác chuyện đống xác chim, chờ đến khi cơn choáng váng hoàn toàn biến mất rồi tính. Anh cầm ô, vội vã bước về phía cổng chính.
Đúng lúc đó, bầu trời lại xé toạc bởi một tia chớp rực sáng, vài giây sau, tiếng sấm rền vang khắp bốn phía, như vọng thẳng trong đầu, chấn động đến mức tim người run rẩy.
Ngực nghẹn, thở dốc.
Như thể để đáp lại tiếng sấm, khoảnh khắc tiếp theo, từ gần đó bỗng vang lên một tiếng thét thảm thiết.
"Á!"
Tiếng hét chỉ vang lên trong chớp mắt, rồi bị chặt đứt như có bàn tay nào bịt kín, đột ngột biến mất.
Cùng lúc ấy, sấm sét cũng im bặt.
Trái tim của Dương Dịch Khâm lập tức treo lơ lửng.
Nếu anh không nghe nhầm, tiếng thét phát ra từ bên phải, mà nhà ở bên phải chính là nơi nuôi hai con chó lớn, một con Alaska, một con chó Becgie.
Dương Dịch Khâm vốn cũng khá thích chó.
Hồi nhỏ, anh từng nuôi một con chó ta chẳng ai thèm nhận, đặt tên là Thành Thật. Thành Thật chỉ thân với anh và ông ngoại, hễ thấy cha mẹ Dương là nó lại sủa ầm lên. Sau này ông ngoại mất, chẳng bao lâu sau Thành Thật cũng đi đến cuối đời.
Từ đó về sau, Dương Dịch Khâm không còn nuôi con vật nào nữa.