Chương 7

Nghĩ thêm đến chuyện nơi này vốn ít người ở, lại là khu mới xây, nhiều tòa nhà thấp tầng bỏ trống chưa có người, cái cảm giác âm u đáng sợ ấy càng thêm rõ rệt.

Mỗi căn biệt thự đơn lập đều có một cái sân nhỏ, nhưng diện tích không lớn, chỉ cần nhìn là thấy hết. Hàng rào bao quanh ban đầu chỉ cao đến ngang người, bên ngoài còn trồng một dải cây bụi cao chừng mấy chục phân, được cắt tỉa gọn gàng.

Thế nhưng, khi Dương Dịch Khâm và Phong Lâm mới đến đây, hai người họ phát hiện nhà hàng xóm mới chuyển tới nuôi hai con chó lớn rất nghịch, từng nhảy qua hàng rào và bụi cây, làm loạn hết sân vườn và cửa sổ nhà họ. Chủ nhà bên cạnh đã xin lỗi và hứa sẽ bồi thường thiệt hại, nhưng Phong Lâm vẫn vô cùng tức giận, ngay hôm đó đã gọi người đến đổi toàn bộ hàng rào sân nhỏ thành tường cao hai mét, còn cổng sân cũng được thay bằng cổng sắt chắc chắn.

Về chuyện này, ý của Phong Lâm là hắn muốn nơi đây trở thành chỗ hai người có thể thoải mái ở riêng, không bị bất kỳ sinh vật nào quấy rầy.

Nơi ở riêng tư gì đó…

Dương Dịch Khâm vốn chẳng mấy hứng thú, nhưng Phong Lâm thích thì anh cũng để hắn tùy ý.

Trong khu cũng có vài người làm như vậy, có nhà trồng rất nhiều cây, từ bên ngoài căn bản không nhìn được bên trong. Nhưng chung quy khu này mới xây vài năm, số người chịu bỏ công như vậy vẫn là thiểu số, phần lớn biệt thự vẫn giữ nguyên hàng rào thấp cùng hàng bụi cây.

Nhà hàng xóm cũng vậy.

Hiện giờ, hàng rào cao ngất và cánh cổng sắt đóng chặt vốn có vẻ lạc lõng, ngược lại trong cơn bão mưa này lại mang đến cho Dương Dịch Khâm một chút cảm giác an toàn hiếm hoi.

Anh bung ô, bật đèn hiên, bước xuống bậc thang đi về phía bên trái sân.

Ở đó có cả một bãi xác chim.

Mùi máu của một con chim thì chưa đủ để khiến người ta chú ý, nhưng khi hàng chục con chết chồng chất, cái mùi tanh gỉ sắt ấy hòa lẫn với hơi ẩm bụi đất trong gió, quả thực vô cùng khó ngửi.

Cho dù gan dạ thường xem phim kinh dị hay thấy cảnh máu me cũng không đổi sắc mặt như Dương Dịch Khâm, thì cũng chưa từng thấy cảnh tượng nào thế này. Dẫu sao anh cũng chỉ là một người tốt nghiệp ngành kỹ thuật bình thường, đi làm công ăn lương. Trong đời, cảnh máu me anh từng thấy nhiều nhất cũng chỉ là khi xét nghiệm máu, hay chảy máu lúc đánh nhau.

Mà đánh nhau cũng chỉ là chuyện hồi nhỏ.

Nhớ kỹ lại, lúc nhỏ nghỉ hè về quê, đi theo ông ngoại khám bệnh cho người ta, dường như cũng chẳng thấy nhiều máu. Ông ngoại là "thầy thuốc chân đất" của thôn, hồi anh còn bé, mấy thôn xung quanh có ai ốm đều sẽ đến tìm ông khám.

May thay, cho dù vậy, trong lòng Dương Dịch Khâm vẫn bình tĩnh, tâm trạng lúc này so với căng thẳng sợ hãi thì nhiều hơn là lo lắng.

Lo lắng rằng dị tượng bất thường này, cũng đồng thời xảy ra bên phía Phong Lâm.

Cho dù thành phố Bắc có lớn đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là một thành phố.

Còn cha mẹ anh, bọn họ đã về quê ở tỉnh Bắc Hà từ hai năm trước để hưởng cuộc sống nghỉ hưu. Không biết lần biến đổi thời tiết bất thường hôm nay có ảnh hưởng gì đến họ hay không.