Cậu ta nghe không hiểu, nhưng nhìn cái dáng hai người kia kề vai mà nói chuyện, trong một khoảnh khắc… lại nghĩ sang chuyện khác.
"Ừ, đúng là tốt thật, không nghe được âm thanh từ các tầng khác." Dương Dịch Khâm lập tức hiểu ý hắn, liền tiếp lời: "Tiếng zombie gào rống, hay tiếng con người kêu cứu đều chẳng lọt đến đây."
Thì ra là vậy…
Vương Triệt chợt nhận ra, mình chẳng hề nhạy bén bằng họ, càng chẳng nghĩ được chu toàn như hai người họ.
Phong Lâm lại nói: "Trung tâm thương mại hay tòa văn phòng thì đều là không gian mở, cả người lẫn zombie đều có thể theo cầu thang chạy xuống. Nhưng trong khu dân cư thì nhà nào cũng đóng chặt cửa, nếu không nghe thấy động tĩnh gì thì chẳng thể phán đoán bên trong rốt cuộc còn người hay đã thành zombie."
Như vậy thì họ căn bản không thể xác định trong cả khu chung cư rốt cuộc còn bao nhiêu người sống sót.
Dương Dịch Khâm hít sâu một hơi: "Có muốn cứu người… cũng chẳng cứu nổi."
Phong Lâm siết chặt tay anh: "Bây giờ đã xác định được tỉ lệ loài người biến thành zombie chưa?"
"Anh gặp không nhiều zombie, mà người sống sót lại càng hiếm, nên chưa nắm được tỉ lệ." Dương Dịch Khâm lắc đầu: "Còn các em thì sao, bên khu thương mại tỉ lệ giữa zombie và con người thế nào?"
"Cảm giác là tỉ lệ ngang nhau." Phong Lâm đáp: "Nhưng đa phần những người sống sót, trong đợt biến dị đầu tiên đều đã bị cắn cả rồi."
Theo cái mức bị cắn cao như thế, chẳng bao lâu nữa số lượng zombie chắc chắn sẽ vượt xa số lượng con người.
Ngay lúc đó, ngoài trời lại vang lên tiếng sấm.
"Lại mưa to nữa sao?" Vương Triệt lo lắng cau mặt: "Thế này thì muốn giam chết người trong nhà mất."
"Quan trọng hơn là, hôm qua ngay trong cơn mưa đã có người biến thành zombie, hôm nay liệu có tái diễn không?" Sắc mặt Dương Dịch Khâm trầm xuống: "Anh chợt nhớ ra, tối qua khi trở về khu dân cư, dường như mùi cát bụi trong không khí càng nồng hơn. Hai người có nhận ra không?"
"Em không để ý thấy mùi cát bụi." Phong Lâm giải thích: "Tối qua bọn em lái xe vào trong công trường đang xây dở để nghỉ ngơi, lái thẳng xe lên tầng hai, rồi dùng sắt thép với đá chặn lối dốc lên. Để an toàn nên chẳng ai xuống xe cả."
Dương Dịch Khâm gật đầu: "Suy nghĩ rất chu toàn."
Được anh khen, sắc mặt Phong Lâm dịu lại.
Dương Dịch Khâm lại nói: "Anh hỏi vậy là vì trong lòng có một nghi ngờ."
"Nghi ngờ?" Phong Lâm ngẩng lên: "Ý anh là, việc biến dị của zombie có liên quan đến bão cát?"
"Anh nghĩ vậy. Biến dị dường như chẳng có quy luật gì, giống như lây qua không khí, ngẫu nhiên bùng phát." Dương Dịch Khâm phân tích: "Ban đầu anh từng nghĩ có liên quan đến mưa lớn, nhưng lúc mưa xuống đa số mọi người đều ở trong nhà, không ai dính mưa cả."
"Em cũng nghĩ như thế." Phong Lâm gật đầu đồng tình: "Nếu đúng là lây qua không khí, thì virus chắc chắn còn nhỏ bé hơn tưởng tượng, rất có thể bám trên hạt cát, theo bão bay đi khắp nơi, rồi thấm vào mọi ngóc ngách trong nhà."
Mà những người chưa biến dị, hẳn là đã có miễn dịch.
Dù cả hai đều chẳng phải chuyên gia nghiên cứu sinh học hay môi trường, nhưng suy đoán vốn không cần quá nhiều lý thuyết, cái cần chuyên môn chính là chứng minh. Dương Dịch Khâm tính tình điềm tĩnh, tư duy mạch lạc, nên rất dễ chú ý tới những điểm này.