Nghĩ đến đây, Phong Lâm thấy những nỗ lực tăng chiều cao hồi trước của mình cũng không uổng phí.
Ngay sau đó, hắn như nhớ ra điều gì, liền đưa điện thoại cho Dương Dịch Khâm.
Dương Dịch Khâm không hiểu ra sao, cầm lấy điện thoại rồi mở bảng tìm kiếm, vừa nhìn liền thấy ngay tin đồn đang gây xôn xao.
Lúc đó hai người vẫn chưa rời giường, hai người đàn ông chen nhau nằm trên chiếc giường đôi nhỏ, có hơi chật chội. Phong Lâm thì thích ôm eo anh như một con gấu túi, thân hình cao lớn gần mét chín vẫn cố cuộn lại vùi mặt vào hõm cổ Dương Dịch Khâm.
Nhưng lúc này hắn đã chống người ngồi dậy, trong ánh mắt ánh lên tia mong chờ nhìn anh.
Dương Dịch Khâm: "..."
Phong Lâm: "..."
Dương Dịch Khâm: "Có vấn đề gì sao?"
Phong Lâm: "Anh không có gì muốn nói à?"
Dương Dịch Khâm nhìn thẳng vào hắn vài giây, bình tĩnh đáp: "Anh tin em."
Phong Lâm: "Rồi sao nữa?"
Dương Dịch Khâm đẩy tên cao lớn nặng nề kia ra, cúi người nhặt chiếc quần của mình lên, chậm rãi mặc vào: "Rồi dậy đánh răng rửa mặt thôi, lát nữa anh còn phải viết báo cáo."
Phong Lâm nhíu mày, thò tay ôm lấy Dương Dịch Khâm lúc đó vẫn đang cởi trần, rồi một phát đè anh xuống giường. Hắn xoay người áp lên, hung hăng cắn nhẹ môi dưới anh, bàn tay nắm chặt lấy phần cơ bụng săn chắc ở eo, giọng trầm trầm: "Anh không ghen à?"
Cảm giác hơi nhột, Dương Dịch Khâm nghiêng người né tránh theo phản xạ, rồi khó chịu đấm nhẹ một cái lên vai hắn: "Anh đã nói là tin em. MEm mu xuống đi, nặng chết được."
Phong Lâm nghe vậy lại càng tức: "Anh chỉ lo em có nặng hay không, hoàn toàn không quan tâm đến cảm xúc của em, có phải anh không còn yêu em nữa rồi không? Không còn thấy em hấp dẫn nữa đúng không?"
"Sáng sớm ra lại phát điên cái gì thế? Lại uống nhầm thuốc à?" Dương Dịch Khâm đưa tay kéo kéo má hắn: "Anh còn phải viết báo cáo đấy, tổ tông à, có thể nhấc cái thân em ra được chưa?"
Nghe thế, Phong Lâm cúi người xuống, hôn anh thật sâu.
Dương Dịch Khâm đẩy hai lần không đẩy được, trong lòng thầm nghĩ chắc tên này lại lén lút tập luyện sau lưng mình rồi. Thế là anh dứt khoát vòng tay qua cổ hắn, ngoan ngoãn hé môi đáp lại nụ hôn ấy.
Hôn xong, Phong Lâm chống người dậy.
Hắn dùng ngón tay vuốt nhẹ khóe môi anh, không cam tâm lại hỏi: "Anh thật sự không ghen à?"
Dương Dịch Khâm: "..."
Sao còn chưa hết chuyện nữa.
Yêu nhau hai ba năm rồi, có cần phải ghen vì một tin đồn vô lý thế không chứ.