Chương 49

Từ hôm đó cho đến kỳ thi, Phong Lâm dốc toàn lực vào việc học, không hề tìm anh ra sân bóng nữa, chỉ thỉnh thoảng nhắn vài câu qua điện thoại.

Đợi đến lúc thi xong, gặp nhau để ăn mừng, Phong Lâm đã cao hơn cả Dương Dịch Khâm vốn đã cao một mét tám lăm.

Rồi hắn lại thổ lộ thêm một lần nữa.



Thoát khỏi dòng ký ức, Dương Dịch Khâm nhìn Vương Triệt trước mặt, hỏi: "Đúng rồi, có chuyện tôi vẫn muốn hỏi. Cậu nói hồi cấp ba không thân với Phong Lâm, vậy sao lại đi đánh bóng cùng em ấy?"

Không sai, hôm ấy, một trong số những người "viện binh" mà Phong Lâm gọi đến chính là Vương Triệt.

Vương Triệt vừa dùng đá mài để mài sắc lưỡi dao, vừa trả lời: "Bởi vì có một hôm, tự dưng Phong Lâm hỏi trong lớp ai đánh bóng giỏi. Lúc đó em cực kỳ tự tin, liền xung phong bảo không ai giỏi hơn em cả. Thế là hắn hỏi có hứng thú đi đánh bại một sinh viên đại học không. Em nghe xong lại càng máu, bèn theo hắn tới sân của các anh đó."

Dương Dịch Khâm: "…"

Đúng là thanh niên cấp ba tràn đầy nhiệt huyết.

Lúc này, Phong Lâm rửa bát xong bước tới, hỏi: "Đang nói chuyện gì vậy?"

"Bóng rổ." Dương Dịch Khâm đi ra ban công, chỉ vào sân bóng bên dưới nơi chẳng biết từ khi nào đã lác đác vài con zombie, rồi mỉm cười nói: "Em xem, nhớ thật, cái thời chỉ có người chứ chưa có zombie."

Phong Lâm cúi đầu nhìn xuống.

Hắn lại nhớ đến lần đầu tiên gặp Dương Dịch Khâm.

Thân hình đối phương gọn gàng, các đường nét vừa rắn chắc vừa linh hoạt. Anh một mình chạy băng băng, rồi bật nhảy úp rổ, động tác gọn gàng, dứt khoát mà tràn đầy sức mạnh, như một con báo tuyết kiêu hãnh đang phô bày sức sống. Mỗi lần ghi được một bàn đẹp, khiến người khác phải vỗ tay reo hò, anh lại hất vạt áo sơ mi lên lau mồ hôi, sau đó vẫy tay về phía những người cổ vũ, nở nụ cười sáng sủa, sảng khoái vô cùng.

Anh quá sáng chói.

Phong Lâm chưa từng thấy một người nào như thế.

Có lẽ đó chính là hình bóng mà hắn khao khát trở thành, nhưng lại vĩnh viễn không thể trở thành. Bởi thế trong lòng mới nảy sinh cảm xúc vừa kháng cự vừa ngưỡng mộ, dữ dội mà mâu thuẫn.

Hắn từng dựng hết gai nhọn lên để cảnh giác, nhưng đối phương lại dễ dàng hóa giải, không chút ác ý, còn mời hắn cùng chơi bóng, và vĩnh viễn thắng hắn một bậc. Ban đầu hắn chỉ nghĩ mình không cam tâm, nhưng dần dần, những lần gặp gỡ ấy lại trở thành một sự trầm mặc chẳng cần nói thành lời.

Thế nên, từ lúc nào chẳng hay, mâu thuẫn biến mất, trong lòng hắn chỉ còn sót lại sự ngưỡng mộ mãnh liệt.

"Đúng là rất đáng nhớ."

Phong Lâm khẽ nói.

Dương Dịch Khâm, anh đúng là kẻ đốt tim người ta!

Gần đến buổi chiều, thành phố Bắc lại một lần nữa bị cát vàng bao phủ.

Do tầm nhìn quá thấp, đến cả sân bóng rổ dưới lầu cũng trở nên mờ mịt. Mà tính ra, từ lúc trời đất thay đổi, zombie bùng phát, mới chỉ qua một ngày.

Nhìn sắc trời giống hệt hôm qua, trong lòng Dương Dịch Khâm dâng lên một nỗi bất an mơ hồ.

Phong Lâm và anh đứng song song bên nhau, đột nhiên hắn nói chẳng đầu chẳng đuôi: "Cách âm của khu này khá tốt."

Vương Triệt: "…"