Thực ra, ý anh chỉ muốn đối phương có thêm nhiều giao lưu với bạn cùng lớp.
Đánh bóng rổ, chắc chắn chơi với Phong Lâm vẫn sảng khoái hơn cả, hắn vừa mạnh mẽ vừa học nhanh.
Sau đó, hai người không còn nhắc lại chuyện kia nữa, mãi đến cuối năm, Phong Lâm bỗng biến mất một thời gian. Khi Dương Dịch Khâm tìm được hắn mới biết, ông nội hắn ngã bệnh phải nhập viện, cha mẹ của Phong Lâm thì chẳng hề tới thăm, chỉ có mình hắn ở đó chăm sóc.
Phong Lâm nói, vì di chúc đã lập xong, hứa sẽ không thay đổi, nên những người lớn kia chẳng còn muốn diễn kịch tình thân nữa.
Dương Dịch Khâm nghe mà thấy chua xót, chẳng trách tính cách hắn lại như vậy, thì ra là không thoát khỏi ảnh hưởng từ gia đình gốc.
Từ đó, ngày nào anh cũng theo Phong Lâm vào bệnh viện thăm ông nội.
Cũng khi ấy, anh mới biết thì ra chỉ có ông nội hắn sống ở khu chung cư Đồng Hoa Viện, còn Phong Lâm ở cùng cha. Từ đầu năm, sức khỏe ông nội đã yếu, mỗi ngày sau giờ học hắn đều ghé qua.
Mà cái khung rổ từng là nguyên nhân gây tranh cãi lúc ban đầu, từ ban công nhà ông nội nhìn xuống, tầm nhìn rõ ràng nhất, đẹp nhất.
Ông cụ không chịu được gió lạnh.
Ông nội Phong Lâm rất quý Dương Dịch Khâm, biết anh là bạn của cháu mình, cũng từng nhìn thấy họ chơi bóng cùng nhau.
Ông cụ mỉm cười hiền hậu: "Ông thích nhất là nhìn bọn trẻ các cháu vận động. Đợi ông khỏe hơn chút, sẽ xuống dưới cổ vũ cho các cháu."
Đáng tiếc, ông cụ không qua nổi mùa đông năm đó.
Mùa xuân năm sau, Dương Dịch Khâm tổ chức sinh nhật mười tám tuổi cho Phong Lâm, chỉ có hai người.
Cũng hôm ấy, sau khi thổi nến, Phong Lâm lần đầu tiên thổ lộ với anh: "Em thích anh."
"Anh là đàn ông."
"Em biết."
Dương Dịch Khâm thoáng ngẩn người, rồi ánh mắt phức tạp, vỗ nhẹ vai hắn: "Có phải gần kỳ thi đại học, áp lực quá lớn rồi không?"
Phong Lâm: "…"
Cả hai im lặng nhìn nhau mấy giây.
Dương Dịch Khâm thu tay lại: "Em nghiêm túc à?"
Phong Lâm gật đầu.
Dương Dịch Khâm nghĩ một lát, cảm thấy chắc là vì Phong Lâm bạn bè quá ít, đến khi ông nội, người thương hắn nhất qua đời, thì chỉ có mỗi anh ở bên cạnh. Thế nên hắn mới nhầm lẫn, coi sự đồng hành là tình cảm. Chuyện kiểu này, ở tuổi thiếu niên vốn dĩ rất hay xảy ra.
Anh hỏi với giọng chậm rãi, đầy cân nhắc: "Em thích anh ở điểm nào?"
Phong Lâm im lặng.
Dương Dịch Khâm khẽ thở phào, quả nhiên, chỉ là ảo giác thôi, nên mới chẳng thể trả lời.
Không ngờ giây tiếp theo, Phong Lâm lại nói: "Chỉ có anh mới đánh bóng rổ thắng được em."
Dương Dịch Khâm: "…"
Vậy thì đi thích vận động viên chuyên nghiệp còn hợp lý hơn.
"Ngưỡng mộ người giỏi giang là chuyện bình thường. Theo logic của em, vậy thì ngược lại, anh cũng nên thích kẻ mạnh mới đúng." Anh trêu hắn: "Em xem, em đánh bóng không thắng được anh, chiều cao cũng không bằng… hơn nữa anh còn học võ, nên đoán chừng đánh nhau em cũng không đọ nổi. Có phải điều đó chứng minh em hoàn toàn không phải mẫu người lý tưởng của anh không?"
Không biết Phong Lâm có nghe lọt tai không, hắn chỉ cúi gằm, mắt dán chặt mũi giày.
"Thôi nào, ăn bánh đi." Dương Dịch Khâm nói, "Trước mắt, em cứ tập trung thi đại học cho tốt. Đợi khi em vào đại học, gặp được nhiều người hơn, em sẽ không còn cảm giác mình thích anh nữa đâu."