Nhưng động tác khi hắn chơi bóng thì vô cùng mạnh mẽ, kỹ thuật dưới sự chỉ dẫn của Dương Dịch Khâm cũng dần tiến bộ rõ rệt, chỉ tiếc là chưa từng thắng được trận nào.
Cứ như vậy, cả hai đã cùng nhau chơi bóng vài tháng, nhưng ngay cả tên đối phương cũng chẳng hỏi, ai nấy đều mặc nhiên coi nhau là bạn bóng rổ thuần túy.
Thoắt cái đã tới kỳ nghỉ hè.
Dương Dịch Khâm từ nhỏ đã tự lập, vốn không phải người quá lưu luyến gia đình, vì sở thích mà đi làm thêm, hè này cũng không định về quê. Ở trường anh có hai người bạn cũng đi làm thêm, không về nhà nghỉ, nghe nói anh sau giờ dạy kèm thường chơi bóng rổ, mà chỗ làm thêm của họ cũng gần đó, nên bàn nhau rủ nhau đến tìm anh chơi.
Hôm ấy, khi Phong Lâm tới sân thì bắt gặp cảnh Dương Dịch Khâm đang cười đùa, chơi bóng cùng bạn bè, nụ cười của anh rực rỡ đến chói mắt.
Lần đầu tiên, Phong Lâm không chủ động đi tới.
Thấy hắn đứng im một chỗ, Dương Dịch Khâm có chút kỳ lạ, ôm bóng đi lại gần: "Sao vậy? Hôm nay không khỏe à?"
Phong Lâm lắc đầu: "Không."
Hắn lại càng ít nói hơn.
"Không thì tốt rồi." Dương Dịch Khâm nói: "Đúng lúc bạn anh cũng tới, bọn mình cùng đánh một trận nhé? Vừa hay 2 đấu 2."
Lúc này, mấy người bạn của anh cũng đi lại gần, hỏi: "Đây là bạn cậu à?"
"Bạn bóng rổ." Dương Dịch Khâm cười: "Nhóc này giỏi lắm, còn mạnh hơn mấy cậu."
Bạn anh cười đùa phụ họa: "Vậy thì bọn tôi phải xem thử rồi!"
Dương Dịch Khâm đấm nhẹ lên vai đối phương: "Ha ha, lát nữa thua đừng khóc nhé." Nói xong, anh quay sang Phong Lâm: "Thế nào, chơi chứ?"
Không ngờ Phong Lâm lại cúi đầu xuống, khẽ giọng nói: "Anh với họ rất hợp nhau."
Dương Dịch Khâm khựng lại, rồi bật cười: "À, sao nhỉ, bạn bè thì vốn dĩ là vậy mà?"
Phong Lâm vẫn không ngẩng đầu. Im lặng một lát, hắn bỗng nói thật nhanh: "Hôm nay tôi không đánh nữa." Rồi quay người bỏ chạy.
Dương Dịch Khâm chẳng hiểu ra sao cả.
Hai người bạn kia thì thắc mắc: "Có phải cậu lỡ chọc giận người ta không?"
Dương Dịch Khâm gãi đầu, hơi phiền não: "Chắc là không đâu?"
Không ngờ hôm sau, Phong Lâm cũng dẫn theo hai bạn học đến.
Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Dương Dịch Khâm, ánh mắt nghiêm túc: "Chúng ta 3 đấu 3, lần này tôi nhất định sẽ thắng."
"Cũng được." Dương Dịch Khâm cười: "Anh còn tưởng em không định chơi với anh nữa, thì ra chỉ là không muốn ở cùng đội với sinh viên đại học thôi à?"
Phong Lâm không đáp.
Trận bóng có thêm nhiều người tham gia, nhưng người ghi điểm nhiều nhất vẫn là Dương Dịch Khâm.
Chơi nhiều, sáu người cũng dần thân quen, liền lập một nhóm chat chung. Cũng từ đó, Dương Dịch Khâm và Phong Lâm mới biết tên và cách liên lạc của nhau.
Khi kỳ nghỉ hè kết thúc, Phong Lâm lên lớp 12, còn Dương Dịch Khâm lên năm hai. Bạn bè của anh kết thúc công việc hè, không còn tới chơi bóng nữa, còn Phong Lâm cũng chẳng gọi bạn học đi cùng lần nào nữa.
Một hôm, Dương Dịch Khâm chợt hỏi Phong Lâm: "Bạn học của em đâu rồi? Dù bạn anh không đến nữa, em vẫn có thể gọi họ cùng chơi mà."
Ai ngờ Phong Lâm lại trầm giọng hỏi: "Anh muốn chơi với họ sao?"
Dương Dịch Khâm ngẩn ra: "Cũng không hẳn thế."