Chương 46

Phong Lâm theo phản xạ mà bắt lấy.

Dương Dịch Khâm nghiêng đầu cười, sau khi vận động giãn gân cốt thì khom lưng vào tư thế phòng thủ: "Đấu vài hiệp chứ?"

Phong Lâm ôm bóng, ngẩn người nhìn anh vài giây, rồi bắt đầu dẫn bóng chạy thẳng về phía rổ.

"Bốp!"

Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, bóng đã bị Dương Dịch Khâm cướp mất.

Anh cười sảng khoái, cũng không vội ghi điểm, đợi đến khi Phong Lâm kịp phản ứng để cản lại, anh vừa dẫn bóng vừa hỏi: "Em trai, anh hỏi em, cái rổ này là em mua à?"

Phong Lâm cau mày, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào anh: "Không phải tôi mua."

Dương Dịch Khâm làm một cú giả động tác rồi lách qua người hắn.

"Bịch!"

Bóng vào rổ.

Anh ôm quả bóng nảy về, rồi lại ném cho Phong Lâm, khom lưng phòng thủ: "Vậy sao em nói đây là địa bàn của em? Như vậy đâu có ổn?"

Lần này Phong Lâm không trả lời, ánh mắt rực cháy, tập trung dẫn bóng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Đáng tiếc, bóng lại bị Dương Dịch Khâm cướp đi.

"Không muốn nói à?" Quả bóng trong tay anh đập xuống sàn kêu thình thịch: "Thôi được, cái tuổi này con trai hay có cảm giác muốn chống lại cả thế giới, cũng tốt thôi, tuổi trẻ mà. Nhưng mà cũng không thể chiếm riêng tài nguyên công cộng được, đúng không?"

Phong Lâm mím môi, cứng đầu không chịu thừa nhận mình sai.

Dương Dịch Khâm cũng chẳng giận, ngược lại còn cười bảo: "Anh thấy cho dù em có chiếm riêng chỗ này thì cũng chỉ một mình em chơi bóng thôi, chán lắm. Chi bằng đấu tay đôi với anh, chẳng thú vị hơn sao?"

Nói xong, anh lại thoắt người tránh khỏi Phong Lâm, bước một lên rổ ghi điểm.

Thấy vậy, Phong Lâm nhíu mày, như thề thốt: "Tôi nhất định sẽ thắng anh."

"Được thôi, thắng được anh thì coi như trả lại sân bóng cho em, thế nào?" Dương Dịch Khâm thấy chuyện này khá thú vị, vừa cười vừa dùng vạt áo sơ mi lau mồ hôi: "Vừa hay anh cũng chưa cần về trường, ở lại chơi với em thêm lúc nữa."

Hôm ấy là cuối xuân, buổi chiều thời tiết hơi se lạnh, thế nhưng cả hai chỉ mặc áo mỏng, mồ hôi đầm đìa, đánh bóng suốt cả một buổi tối.

Cho đến khi kết thúc, Phong Lâm cũng chẳng thắng nổi bao nhiêu trận.

Khi vác bóng rời đi, Dương Dịch Khâm thậm chí còn có chút cảm giác tội lỗi như thể mình đang bắt nạt trẻ con.

Vốn dĩ anh không có vị trí cố định khi chơi bóng, chỗ nào trống thì anh chơi chỗ đó. Vì vậy hôm sau, khi tan buổi dạy kèm, phát hiện vị trí hôm qua đã có người chiếm, anh liền sang khung rổ ở góc mà chơi. Tưởng rằng sẽ không gặp lại cậu học sinh cấp ba hôm trước nữa, nào ngờ đến gần hoàng hôn, đối phương lại xuất hiện.

Lần này hắn không nhìn chằm chằm vào khung rổ nữa, mà đi thẳng tới trước mặt Dương Dịch Khâm.

Phong Lâm ném cái cặp xuống đất, ánh mắt kiên định: "Tôi muốn đánh bại anh."

Dương Dịch Khâm cười, ném bóng cho hắn.

Kể từ đó, bóng rổ dường như trở thành sự ước hẹn ngầm chỉ thuộc về hai người họ.

Dương Dịch Khâm không phải ngày nào cũng có buổi dạy kèm, nhưng bất kể hôm nào ra sân bóng, vào giờ tan học lúc hoàng hôn, Phong Lâm chắc chắn sẽ đến. Hắn ngày nào cũng như mắc kẹt trong "thời kỳ tuổi trẻ nổi loạn", vừa cô độc vừa ít lời, hễ mở miệng là dễ làm người khác khó chịu, bị Dương Dịch Khâm trêu chọc gọi là "con sói cô độc ít nói tuổi vị thành niên".