Chương 45

Có điều, giờ đây khi đang sống trong tận thế, từng phút từng giây đều phải rèn luyện để sinh tồn. Chắc chỉ cần vài ngày nữa thôi, anh sẽ nhanh chóng trở lại trạng thái đỉnh phong.

Nghe Dương Dịch Khâm nói mình không ở trạng thái tốt, Vương Triệt liền nhớ tới dáng người đối phương đứng trên ban công bắn tên một tiếng trước.

Đây mà còn gọi là không tốt sao?

Vương Triệt giơ ngón cái: "Không hổ là anh Dương, từ hồi cấp ba em đã vô cùng ngưỡng mộ anh rồi!"

Nhắc tới thời cấp ba, Dương Dịch Khâm vừa lau khô vừa tra dầu cho mũi tên, vừa nhớ lại chuyện cũ: "Các cậu hồi đó đều học cấp ba rồi nhỉ, thoắt một cái mà bao nhiêu năm đã trôi qua."

Từ học kỳ hai năm nhất đại học, Dương Dịch Khâm đã bắt đầu làm thêm, ngày thường và cuối tuần đều đi dạy kèm tại một hộ gia đình trong khu chung cư Đồng Hoa Viện. Vì thích thể thao, nên khi phát hiện cạnh khu đó có sân bóng rổ mới xây rất rộng, mỗi lần dạy xong anh đều ra đó chơi một tiếng rồi mới về.

Cũng chính thời gian đó, anh quen biết Phong Lâm, khi ấy vẫn đang học cấp ba.

Lần đầu gặp, Phong Lâm đang học lớp 11.

Tính cách của Dương Dịch Khâm vốn hướng ngoại, hào sảng, lại điển trai, từ khi có thói quen ra sân bóng rổ ở Đồng Hoa Viện, chẳng mấy chốc đã quen mặt với những thanh niên hay tới sân cũng như các cô bác lớn tuổi hay đi dạo công viên.

Phong Lâm thời thiếu niên xuất hiện vào khoảng hai tuần sau khi anh duy trì thói quen này.

Dương Dịch Khâm vẫn còn nhớ rõ, khi đó anh vừa úp rổ xong, chuẩn bị dẫn bóng chơi thêm vài vòng rồi về nhà. Bất ngờ quay đầu lại, anh liền thấy một cậu thiếu niên trẻ tuổi đang nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt như còn mang theo vài phần giận dữ, trong đôi mắt là sức sống bừng bừng, ngang tàng nảy nở.

Anh nhất thời không hiểu chuyện gì, cứ tưởng đối phương tìm nhầm người. Nhưng nhìn quanh, rõ ràng chỗ đó chỉ có mình anh đứng.

Phong Lâm cũng chẳng nói gì, chỉ nhìn thẳng vào anh, cả khuôn mặt như viết hai chữ "không phục". Khi ấy trông hắn rất đáng yêu, gương mặt vẫn chưa trưởng thành, chiều cao chỉ tới ngang mắt anh, vóc dáng có phần gầy gò, trông như chẳng chịu ăn uống đàng hoàng.

Dương Dịch Khâm ôm quả bóng, nhìn hắn: "Xin hỏi… cậu có chuyện gì với tôi sao?"

Nào ngờ Phong Lâm vẫn không nói một lời, gương mặt căng cứng, trông lại càng giống như đang tức giận. Sau này khi đã quen biết hắn lâu rồi, Dương Dịch Khâm mới nhận ra, biểu cảm khi đó của đối phương thực ra giống sự căng thẳng và mất tinh thần hơn.

Dương Dịch Khâm nghi hoặc hỏi: "Bạn học?"

Thiếu niên Phong Lâm bỗng nghẹn lại, rồi chỉ thẳng vào khung rổ phía sau lưng Dương Dịch Khâm, lớn tiếng nói: "Cái bảng rổ này là địa bàn của tôi!"

Ngay lập tức, cả sân bóng đều chú ý đến họ.

Có người tưởng rằng hai người đang cãi nhau, còn bước tới khuyên nhủ: "Thanh niên à, bình tĩnh chút, có vấn đề gì thì ngồi xuống nói cho rõ ràng."

Dương Dịch Khâm thì lại rất kiên nhẫn, trước tiên cảm ơn người kia, giải thích rằng mình và em trai có chút mâu thuẫn nên chỉ đang đùa thôi, bảo đối phương đừng lo lắng. Đợi người xa lạ kia rời đi, anh liền ném quả bóng trong tay cho Phong Lâm.