Chương 44

Vương Triệt: "…"

Tầm nhìn mở rộng rồi đấy, anh em.

Trong bữa cơm, ba người chia sẻ thông tin mà mình thu thập được trong suốt một ngày một đêm vừa qua, để tiện chuẩn bị cho những ngày sinh tồn sau này. Chủ yếu là Phong Lâm và Dương Dịch Khâm trao đổi.

Còn Vương Triệt thì cứ suy nghĩ về khả năng tìm được cha mẹ mình. Những ngày có thể ngồi yên ổn ăn cơm như thế này, không biết sau này còn có nữa không.

"Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên tôi tới nhà hai người đấy." Vương Triệt đảo mắt nhìn quanh căn phòng, nói: "Mặc dù từng mấy lần chơi bóng rổ ở dưới sân, nhưng chưa từng một lần được Phong Lâm mời lên đây."

"Chắc không phải là không mời đâu." Dương Dịch Khâm đáp: "Lúc đó ông nội Phong còn sống, đang ở đây."

Anh vẫn nhớ, hồi học kỳ đầu năm lớp 12, ông nội Phong phải nhập viện vì bệnh. Bề ngoài Phong Lâm tỏ ra bình thường, nhưng thực chất vô cùng suy sụp.

Khi ấy, anh với hắn chỉ mới coi như bạn bóng rổ, Dương Dịch Khâm vô tình nhận ra đối phương biến mất nhiều ngày liền, thậm chí chẳng còn đến tìm mình gây sự. Anh đã chờ hắn ở sân bóng rổ suốt mấy hôm.

Sau này biết được sự tình, anh liền ở cạnh hắn.

Tiếc là ông nội Phong cuối cùng vẫn không qua khỏi mùa đông năm đó.

Giờ đây Phong Lâm đã bước ra khỏi bóng tối ấy, hai người cũng không còn né tránh khi nhắc đến ông nội đã mất.

Vương Triệt vốn không rõ chuyện riêng của hắn, nghe xong mới bừng tỉnh, liền gật đầu cười: "Thì ra là vậy à?"

"Không phải." Phong Lâm xắn tay áo, thu dọn bát đũa: "Chỉ là không thấy cần thiết phải mời thôi."

Nói xong, hắn liền xoay người đi rửa bát.

Hai người bọn họ từ trước đến nay vẫn giữ quy tắc, một người nấu cơm, người còn lại rửa bát. Phân công đơn giản, rõ ràng, công bằng, đúng chuẩn phong cách của Dương Dịch Khâm.

"Cũng đúng." Vương Triệt gãi đầu: "Hồi cấp ba em với Phong Lâm tuy cùng lớp nhưng quan hệ bình thường thôi, cũng chỉ giúp hắn đánh vài trận bóng, tất nhiên không thân bằng bây giờ cùng nhau lập phòng làm việc."

Nói đoạn, cậu ta hơi ngập ngừng hỏi: "À đúng rồi, anh Dương, anh có thể sắp xếp cho em chút việc gì không? Ngoài kia toàn zombie, em không thể yên lòng được. Không làm gì cả thì cứ thấy bứt rứt khó chịu."

Dương Dịch Khâm đang lau chùi lại mấy mũi tên đã thu hồi, nghe vậy liền nói: "Vậy cậu mài lại đầu tên giúp tôi đi."

Vương Triệt: "Mài đầu tên á?"

"Đúng vậy, xét về giá cả và độ an toàn, phần lớn dao và mũi tên tôi mua đều là loại chưa mài bén." Dương Dịch Khâm lấy ra mấy mũi tên gần như mới tinh đưa cho cậu ta: "Tối qua tôi dùng đá mài cả nửa đêm, sáng nay vừa hay có thể dùng được."

Vương Triệt kinh ngạc: "Trong nhà anh mà còn có cả đá mài à?"

Dương Dịch Khâm cười: "Sở thích cá nhân thôi, sở thích cá nhân." Nói xong, anh lại bóp bóp cánh tay mình, lắc đầu: "Mài suốt cả đêm, cơ bắp tay cũng hơi mỏi, trạng thái không còn được như trước rồi."

Vì thời gian này anh bận rộn công việc nên việc tập luyện bị giảm đi nhiều. Tuy thân thủ vẫn nhanh nhẹn, nhưng so với thời kỳ đỉnh cao thì vẫn kém hơn chút. Nếu không, chút vận động tối qua căn bản chẳng thể khiến cánh tay anh mỏi được.