Chương 43

Mãi đến lúc này, hắn mới thật sự có được cảm giác rằng, mình còn sống.

"Anh à, em về rồi." Phong Lâm khẽ thì thầm.

Dương Dịch Khâm đưa tay lên, xoa nhẹ mái tóc của hắn: "Chào mừng em về nhà."

Tóc của Phong Lâm là màu nâu nhạt, phần tóc ở thái dương kéo dài xuống gần gáy đều được cạo gọn, kiểu tóc này càng làm khí thế của hắn thêm sắc bén, cực kỳ hợp với hắn. Mà nguyên nhân hắn cắt kiểu tóc này, chỉ vì Dương Dịch Khâm từng khen một người khác: "Cạo sát thái dương nhìn ngầu thật."

Kể từ đó, Dương Dịch Khâm gần như không còn khen ngợi kiểu tóc của ai khác. Một là sợ có ngày Phong Lâm nổi hứng cạo trọc đầu, hai là vì trong mắt anh, mái tóc hiện tại của hắn đã quá đẹp rồi.

Rõ ràng trong lòng cả hai đều có cả ngàn vạn lời muốn nói, nhưng khi ôm lấy nhau, tất cả lại biến thành những mẩu chuyện vu vơ, đơn giản mà quý giá.

Ngón tay Dương Dịch Khâm lướt qua phần tóc sát thái dương, anh cười nói: "Giờ tận thế rồi, e rằng cái đầu tóc ngầu ngầu này của em khó giữ được lâu đấy."

"Không sao." Phong Lâm đáp: "Không có đồ chuyên dụng thì dùng dao cạo thẳng cũng được."

Dương Dịch Khâm nhướng mày: "Không sợ cạo luôn cả cái đầu à?"

"Em tin vào tay nghề của anh."

"Cũng đúng, ba tuổi anh đã bắt đầu chơi dao rồi."

Nói đến đây, cả hai đều bật cười.

Dương Dịch Khâm không quên truy hỏi: "Em còn định bỏ nhà đi nữa không?"

"Không." Giọng Phong Lâm khàn nặng: "Sau này em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa."

Do thiết kế mỗi tầng chỉ có một hộ, nên bọn họ đứng ngay trong khoảng giữa thang bộ và thang máy ôm lấy nhau, còn chưa vào phòng.

Vương Triệt rất biết điều, lặng lẽ thu nhỏ sự tồn tại của mình, dạt sang nép vào tường. Một mặt thì cảm động, một mặt lại nghĩ đến cảnh thân phận cô độc lẻ loi của mình mà nước mắt tuôn như mưa.

Thế nhưng, Vương Triệt nhịn không nổi, khẽ nhắc nhở: "Anh em, mười phút trôi qua rồi đấy, cậu không đói à?"

Dương Dịch Khâm ấn nhẹ đầu hắn, lúc này hắn mới chịu ngẩng lên.

Hắn cao hơn anh một chút, khi đứng thẳng phải hơi cúi đầu nhìn xuống, đôi mắt rũ dưới hàng mi, trông như một kẻ đi săn đã thu gọn vuốt nhọn, mang theo dáng vẻ ngoan ngoãn phục tùng.

Dương Dịch Khâm hỏi: "Các cậu chưa ăn gì sao?"

Phong Lâm gật đầu: "Vẫn chưa."

Vương Triệt ôm bụng than thở: "Sắp xẹp bụng luôn rồi. Vừa nãy nếu không phải anh Dương anh bắn tên hạ từng con một, e rằng bọn em chẳng đấu nổi chúng đâu."

"Đó là cậu." Ở trước mặt Dương Dịch Khâm, Phong Lâm chưa từng chịu nhận thua: "Tôi thì đánh được."

"Trong phòng làm việc không có đồ ăn vặt hay gì sao? Chạy trốn mà không gom chút lương thực nào, nhỡ bị kẹt giữa đường thì chẳng phải toi à?" Dương Dịch Khâm mở cửa, vừa gọi bọn họ vào vừa đi thẳng vào trong nhà: "Vào đi, may mà nhà vẫn còn ga, để anh nấu cơm cho hai người. Sau này chưa chắc đã còn cơ hội ăn cơm trắng tử tế nữa đâu."

Vương Triệt xụ mặt xuống: "Anh Dương, anh đừng nói vậy chứ. Em vừa mới thấy an toàn được một chút, nghe anh nói thế lại bắt đầu lo lắng rồi."

Phong Lâm lại nói: "Lo lắng là chuyện tốt. Sinh ra trong gian khổ, chết đi trong an nhàn."