Chương 42

"Ít nhất cũng phải bình tĩnh đã!" Vương Triệt vội nói: "Tôi thấy nên dùng mưu, an toàn vẫn hơn!"

Phong Lâm đáp gọn: "Tôi không chờ được."

"Cậu quên lời anh Dương nói tối qua rồi sao?!"

Nghe đến hai chữ "anh Dương", động tác quẹt thẻ mở khóa của Phong Lâm hơi khựng lại, nhưng đã muộn. "Tích" một tiếng, cánh cổng nhỏ từ từ mở ra, lũ zombie phía trước cũng gào rú lao tới.

Vương Triệt lập tức đeo lên gương mặt một biểu cảm đau khổ: "Có đánh lại không thế?"

Phong Lâm trầm giọng: "Được."

"Vυ"t!"

Một tiếng xé gió vang lên, ngay sau đó, con zombie lao nhanh nhất đột ngột ngã sầm xuống đất.

Sau đầu nó cắm chặt một mũi tên.

Tiếp đó, là mũi tên thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư.

Phong Lâm và Vương Triệt đồng loạt ngừng động tác, ngẩng đầu nhìn về phía tên bay đến.

Chỉ thấy Dương Dịch Khâm đang đứng sừng sững trên ban công tầng chín, hai tay giương cung dứt khoát, ánh mắt sắc lạnh khóa chặt mục tiêu phía dưới.

Phong Lâm ngẩng đầu nhìn đối phương, ánh mắt không hề chớp.

Dương Dịch Khâm thu cung lại, một tay chống vào lan can ban công, cất giọng cười: "Đứng ngây ra đó làm gì? Nhớ nhặt tên về cho anh, thiếu một mũi cũng là tổn thất lớn đấy."

Vương Triệt sững sờ: "Anh Dương… mẹ nó, anh ngầu quá đi mất!!"

Chín tầng, nói cao thì không cao, nói thấp cũng chẳng thấp.

Độ cao này đủ để tránh việc bị zombie bao vây, cũng không lo bọn chúng lỡ đâu biết chất xác thành tường mà leo, còn việc lên xuống cầu thang cũng chẳng quá vất vả. Thêm vào đó, phạm vi dưới chân đều nằm trong tầm bắn của cung tên, đứng từ tầng thượng có thể bao quát toàn bộ tình hình bên dưới.

Có thể nói, đây là một nơi vô cùng thích hợp để làm pháo đài tạm thời cho riêng mình.

Khi Phong Lâm chạy lên lầu, bước chân hắn gấp gáp, gần như không hề dừng lại, hơi thở cũng loạn nhịp, không phải vì mệt mỏi, mà vì kích động.

Trước đây, hắn thậm chí còn chẳng muốn đi công tác xa, những lúc học tập hay làm việc có thể nghiêm túc, nhưng chỉ cần rảnh một chút là lại muốn nhắn tin cho Dương Dịch Khâm. Đây vẫn là lần đầu tiên, từ khi họ ở bên nhau, hắn mất liên lạc với anh lâu đến vậy.

Tính từ sáng hôm qua đến giờ, rõ ràng chỉ mới một ngày một đêm không gặp, vậy mà hắn lại thấy dài dằng dặc như cả một đời.

Vương Triệt ở phía sau gần như không theo kịp tốc độ của hắn, mãi đến khi leo lên đến tầng thượng, trông thấy Dương Dịch Khâm mở cửa thoát hiểm đứng đó chờ, suýt chút nữa anh ta đã bật khóc vì xúc động.

"Hu hu hu… anh Dương, lâu lắm không gặp, vừa nãy anh thật sự quá ngầu!!" Vương Triệt trong một thoáng nghẹn ngào đến rơi nước mắt: "Chạy trốn cả một ngày, giờ nhìn thấy anh, em cảm động quá, đây chính là cảm giác gia đình phải không?!"

Dương Dịch Khâm còn chưa kịp mở lời, thì Phong Lâm đã nghiêm túc bác bỏ ngay: "Đây không phải nhà cậu."

Vương Triệt: "…"

Phong Lâm nhìn thẳng vào mắt Dương Dịch Khâm, ánh nhìn kiên định: "Đây là nhà của tôi."

Nói dứt câu, hắn đặt mũi tên trong tay mình vào lòng bàn tay anh, sau đó bước tới trước, ôm chặt lấy anh. Hắn siết mạnh cánh tay, trán kề sát vào vai đối phương, qua lớp áo mỏng mùa hè mà cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, rất lâu vẫn chẳng chịu ngẩng đầu.