Chương 34

Tốc độ vừa giảm, phía sau dần nhìn rõ đoàn zombie đuổi theo. Kẻ bám sát nhất chính là tên tài xế zombie. Khác hẳn những con còn lại chỉ biết vung tay vồ mồi, nó giơ hai tay ra trước như đang nắm chặt vô lăng.

Lưu Đức Thành cũng nhìn thấy, không nhịn được mà cảm thán: "Thật đúng là truyền cảm hứng."

Thế nhưng chỉ chốc lát sau, con zombie kia bỗng dừng lại, lập tức bị những con khác vượt qua.

Lưu Đức Thành: "Sao thế?"

Dương Dịch Khâm liếc nhìn phía sau, lập tức hiểu nguyên do: "Chắc là gặp đèn đỏ rồi."

Lưu Đức Thành: "…"

Dù có là trời sập cũng phải khen một câu, đúng là tuân thủ luật lệ đến mức cực hạn.

Dương Dịch Khâm tập trung lái xe, thêm vài phút nữa thì cuối cùng cũng thoát khỏi chiếc xe buýt zombie.

Lưu Đức Thành, người từ đầu đến cuối chẳng giúp được gì, thành tâm nói: "Cảm ơn cậu, lại cứu tôi một mạng rồi."

Dương Dịch Khâm gật đầu: "Ừ, không sao."

Đến lúc này, bàn tay anh nắm chặt vô lăng mới hơi buông lỏng một chút, các khớp ngón tay mới run nhẹ, thái dương cũng nhói đau vì căng thẳng quá lâu. Anh thở ra một hơi dài, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi, nhịp tim dồn dập như sấm dội.

Suy cho cùng, đều chỉ là dân thường, làm gì có ai thực sự bình thản trước cái chết. Chẳng qua, anh chỉ đang ép mình giả vờ bình tĩnh.

Một lần rồi hai lần, sớm muộn cũng phải quen thôi.

Ngoại ô đã nguy hiểm thế này, vậy còn Phong Lâm thì sao?



Cách đó hơn hai mươi cây số, Phong Lâm rút chiếc rìu cứu hỏa khỏi đầu một con zombie, cuối cùng cũng tới được bãi đỗ xe ngầm của tòa nhà văn phòng.

Phòng làm việc của hắn nằm trên tầng 20 của tòa nhà.

Trong khu thương mại, các cao ốc văn phòng san sát, cao chừng hai mươi đến ba mươi tầng, ngoài ra còn có vô số trung tâm thương mại lớn, đi bộ vài bước nữa là tới ngay ga trung chuyển ba tuyến tàu điện ngầm. Thứ bảy vẫn có nhiều người tăng ca trong tòa nhà, trung tâm thương mại lại càng đông, người người cuối tuần đi dạo cùng gia đình bạn bè, khắp nơi náo nhiệt, người qua kẻ lại tấp nập.

Khi Phong Lâm cầm rìu cứu hỏa, vung tay bổ nát đầu con zombie đầu tiên, trong đầu hắn nghĩ đến không phải là sợ hãi mà là, giữa thành phố rừng bê tông với hàng chục triệu dân này, hắn và Dương Dịch Khâm còn cách nhau bao nhiêu cái đầu zombie nữa?

Khi nỗi nhớ thương và lo lắng dâng lên đến cực điểm, thì sợ hãi cũng trở thành chuyện chẳng đáng kể gì.

Bên cạnh hắn, Vương Triết tuy sợ hãi, lại vốn có bản năng ghê sợ việc chém thịt máu, nhưng may mắn chân tay nhanh nhẹn, vừa tự mình dụ zombie vừa không quên thừa cơ phang mạnh. Đánh không chết thì còn có Phong Lâm kết liễu. Dù sao cả hai cũng là lần đầu tiên đánh nhau với zombie, hoàn toàn chẳng có kinh nghiệm, lại thêm lũ zombie từ công ty bên cạnh ngửi thấy mùi người mà ùa sang, khiến việc phá vòng vây càng thêm khó khăn.

Cho đến khi Vương Triết cũng đã trở nên thuần thục, bọn họ mới dọn sạch được lũ zombie chặn ngay cửa phòng họp.

Bị máu bắn tung tóe đầy người, Vương Triết mới thật sự thấy hối hận.

Hối hận vì hôm qua lại cứ khăng khăng bắt Phong Lâm phải đi dự tiệc.

Sớm biết vậy thì để mình và Tiểu Đổng, một cổ đông khác, đi là được, cần gì vì sự phát triển của phòng làm việc, vì chút danh tiếng mà cùng Tiểu Đổng mặt dày năn nỉ Phong Lâm cũng phải tham gia.