Ban đầu, Dương Dịch Khâm còn hy vọng con zombie lái xe kia sẽ lỡ tay buông vô lăng và bàn đạp, hoặc trực tiếp đâm sập hẳn bức tường, khiến chiếc xe khách mất khả năng hoạt động. Nhưng không ngờ tên tài xế zombie này lại "chuyên nghiệp" đến mức buồn cười, không chỉ dựa vào ký ức cơ bắp để lái xe, mà còn bị đám zombie phía sau chen chúc vây quanh, ngược lại càng khiến tay chân cố định chắc chắn ở đúng vị trí.
Nực cười đến mức không thể lý giải.
"Á á á á! Làm sao đây! Làm sao bây giờ! Đại ca, chúng ta phải làm sao?!" Rốt cuộc Lưu Đức Thành cũng tìm lại được giọng nói trong cơn kinh hãi, lại bắt đầu gọi anh là đại ca: "Tôi cmn… tôi cmn vẫn chưa muốn chết đâu!"
Bản tính anh ta vốn vậy, càng sợ hãi thì lại càng không thể ngừng lải nhải, miệng liên tục lẩm bẩm trong tuyệt vọng: "Cái tình huống này… là tiến hóa đúng không? Nó tiến hóa rồi phải không? Không thì sao có thể bám sát chúng ta chính xác đến thế?! Nếu zombie mà tiến hóa được… thì loài người chúng ta chẳng phải xong đời rồi sao…"
Lũ zombie tay chân cứng đờ, hành động chậm chạp, hoàn toàn không thể so với con người bình thường, cũng chính vì thế mà Lưu Đức Thành mới có thể thoát thân. Một khi chúng trở nên nhanh nhẹn, thậm chí còn có chút kỹ năng đơn giản, thì con người còn đường sống nào nữa chứ?
Dương Dịch Khâm vẫn giữ được bình tĩnh: "Tôi thấy chắc là không phải."
Mặc dù từ ngã tư trước đó đến con đường hiện tại bị chặn bởi vật cản, chiếc xe buýt đầy zombie đã đuổi bám họ suốt bảy tám dặm, giữa chừng chưa từng lạc hướng lần nào. Nhưng bây giờ mà kết luận chúng đã tiến hóa hay chưa thì e là quá sớm.
Dương Dịch Khâm đoán: "Có thể là ngửi theo mùi, cũng có thể là bác tài xế quá tận tụy, trong tình trạng thế này vẫn vòng qua được tất cả chướng ngại vật."
Lưu Đức Thành khóc không ra nước mắt, giọng run rẩy khàn đặc: "Đại ca, xin đừng nói nữa, chẳng buồn cười chút nào đâu."
Dương Dịch Khâm cũng chẳng có tâm trạng cười.
Anh muốn liều lĩnh quay đầu, nhưng chiếc xe buýt phía sau bám quá sát, lối lái xe loạn xạ không có quy luật, chỉ sợ vừa quay đầu đã đυ.ng phải nó. Với sự chênh lệch trọng tải, chắc chắn bọn họ sẽ bị tai nạn cuốn đi ngay.
Anh siết chặt vô lăng, trầm giọng: "Muốn sống không?"
Lưu Đức Thành gật mạnh: "Muốn!"
"Vậy thì tốt." Dương Dịch Khâm nói: "Ghế sau cũng có dây an toàn, mau thắt vào."
Lưu Đức Thành vội vàng cài dây an toàn, tay khác nắm chặt lấy thanh vịn bên cạnh.
Ngay sau đó, tốc độ xe đột nhiên lúc nhanh lúc chậm, hai người theo quán tính mà liên tục ngả nghiêng, lắc lư chao đảo. Dương Dịch Khâm đang thử, thử xem có thể áp sát lướt qua chiếc xe buýt, để nó vượt lên trước, rồi nhân cơ hội đổi sang lối vào thành phố khác.
Tiếc là đường quá hẹp, chiếc xe buýt lại loạng choạng đổi hướng, khiến anh không tài nào tìm ra một khe hở để chen vào.
Khoảng cách với chướng ngại vật càng lúc càng gần, khoảng cách giữa họ và xe buýt cũng bị rút ngắn từng chút một. Bàn tay anh nắm vô lăng đến trắng bệch, ánh mắt trở nên sắc bén chưa từng có.
Đánh cược một lần. Và nhất định phải thắng.
Dường như đoán được anh sắp làm gì, Lưu Đức Thành nín thở, không dám phát ra một tiếng động.