Chương 31

Đúng lúc hai người còn đang âm thầm thở phào, Dương Dịch Khâm bỗng nhiên giảm tốc.

Lưu Đức Thành vội hỏi: "Sao thế, hết xăng rồi hả?!"

Dương Dịch Khâm trả lời: "Xăng thì vẫn còn nhiều."

Đêm qua anh và Phong Lâm vừa mới đổ đầy bình.

Anh lại bổ sung: "Nhưng chúng ta gặp rắc rối rồi."

Lưu Đức Thành nuốt nước bọt: "Rắc… rắc rối gì?"

Dương Dịch Khâm: "Phía trước tắc đường rồi."

Trên đường tiến vào nội thành, Dương Dịch Khâm luôn cố gắng chọn tuyến đường rộng rãi vắng vẻ, chỉ vì lo sẽ gặp tình huống bị chặn đứng lối đi.

Thế nhưng đời nào được như ý, điều anh lo sợ nhất cuối cùng vẫn xảy ra.

Thực ra, giữa bọn họ và chướng ngại phía trước vẫn còn một khoảng cách. Thị lực của Dương Dịch Khâm vốn đã rất tốt, mà hôm nay dường như còn nhạy bén hơn mọi khi, nhờ vậy anh mới phát hiện ra vật cản ở phía trước sớm như vậy.

Có lẽ là do trận bão cát và giông tố quét qua thành phố trước đó, những hàng cây bên trái đường không chịu nổi sấm sét cùng cuồng phong, mấy cây cổ thụ to bằng vòng tay bị bật gốc, xiêu vẹo ngã rạp về phía lề, khiến cả con đường chỉ còn chừa lại một khoảng trống bên phải vừa đủ cho một chiếc xe chạy qua.

Đã có người chọn con đường này để trốn thoát, nhưng không may trong xe xảy ra biến dị, mất kiểm soát mà đâm thẳng vào bức tường bên phải, chắn ngang ngay cái khe hở duy nhất.

Trên chiếc xe chắn đường ấy có ba con zombie.

Đứa trẻ ngồi ghế sau có lẽ là người đầu tiên biến dị, tầm năm sáu tuổi, vành tai bị cắn mất một mảng, cả khuôn mặt lem luốc máu thịt đen đỏ. Ghế trước hẳn là cha mẹ nó, vẫn còn cài dây an toàn, nhưng mặt mũi cổ họng đã bị cắn nát bươm, máu thịt không thành hình.

Nếu phía sau không có gì đuổi theo, Dương Dịch Khâm hoàn toàn có thể xuống xe, giải quyết sạch zombie rồi dời chiếc xe đi, con đường sẽ lại thông suốt.

Nhưng giờ, rõ ràng không có thời gian đó.

Dương Dịch Khâm khẽ nhíu mày, thấp giọng tự nhủ: "Phiền rồi."

Lưu Đức Thành ngồi ghế sau, gập cả người về phía trước, ánh mắt đờ đẫn, hết quay nhìn phía trước lại ngoái nhìn phía sau… ngây ra gần chục giây mới kịp nhận ra tình cảnh hiện tại. Anh ta lập tức hoảng sợ đến thở dồn dập, mồ hôi vã ra như tắm, một chữ cũng không thốt nên lời.

Dương Dịch Khâm rũ mắt, trong đáy mắt bình tĩnh lạnh lùng, chăm chăm dán chặt vào chướng ngại vật phía trước.

Con đường này thẳng tắp, hai bên là dải xanh và khu nhà ở đang xây dựng, công trường bị tường gạch và tôn vây quanh. Trớ trêu thay, đoạn đường này lại hẹp, chỉ đủ bốn xe đi song song, còn giữa lòng đường ngược chiều dựng dải chắn giả cao hơn nửa mét, nghĩa là diện tích có thể lưu thông chỉ vừa hai chiếc xe chạy song song, hoàn toàn không có chỗ để quay đầu.

Chiếc xe cũ nát của anh không thể nào phá nổi những chướng ngại này.

Anh chỉ có thể giảm tốc, trong đầu điên cuồng tính toán đối sách, mà phía sau, chiếc xe khách đầy ắp zombie vẫn không ngừng bám sát.

Khác với xe nhỏ của anh, chiếc xe khách đường dài to lớn nặng nề lại chính là ưu thế, để gã tài xế zombie vô tri kia mặc sức húc thẳng không chút kiêng kỵ. Nó dễ dàng cán nát dải chắn ở giữa đường, cũng có thể đâm vào tường gạch lẫn tấm tôn, khiến chúng lún lõm nham nhở, sau đó loạng choạng quay trở lại chính giữa đường, tiếp tục rượt theo sau bọn họ.