Dương Dịch Khâm dồn toàn bộ sự chú ý vào việc quan sát xung quanh, không đáp lời nhưng những gì hắn nói anh đều nghe lọt tai.
Thấy thế, Lưu Đức Thành lại tiếp tục: "Lúc biến dị bắt đầu, chúng tôi căn bản không kịp phản ứng, rất nhiều người bị cắn. Đến khi tỉnh táo lại, mọi người hợp lực đẩy đám đã biến dị xuống xe, tài xế liền lái cả xe người chạy khỏi bến. Người trên xe chúng tôi biến dị ít, tài xế lại có lòng, chạy trốn còn cho mấy người từ xe khác nhảy xuống đi nhờ."
"Ai ngờ bọn đó thật sự là zombie, cắn người còn lây nhiễm nữa! Mới chạy được nửa đường, người bị thương trên xe đột nhiên biến dị. Xe khách vốn chật chội, ghế ngồi sát nhau không có chỗ xoay sở, giữa chừng lại cứu thêm người, số người vượt ghế ngồi, nhiều kẻ chen đứng ở lối đi. Lúc bùng phát biến dị, căn bản không có đường chạy. Tôi còn may, ngồi ngay hàng đầu, thấy có biến thì lập tức nhảy xuống. Mấy người phía sau chen chúc đến cửa xe cũng không thoát được. Tôi lúc bỏ chạy có quay đầu nhìn một cái… cảnh tượng đó… hừ… nghĩ lại còn nổi cả da gà!"
Nói đến đây, nỗi sợ trong lòng anh ta dần giảm bớt, ngược lại còn cảm thấy nói chuyện quả nhiên có thể xua đi áp lực. Anh ta lại nói: "Cậu Dương à, để tôi tả cho cậu cảnh lúc ấy nhé, lúc đó trên kính xe…"
Lời còn chưa dứt, đã bị Dương Dịch Khâm lạnh nhạt cắt ngang: "Trên kính xe toàn là máu, người giãy giụa ấn vô số dấu tay dính máu, khuôn mặt mọi người chen chúc sát vào kính đến biến dạng."
Lưu Đức Thành sững người: "Sao… sao cậu biết?"
Dương Dịch Khâm nghiêng đầu nhìn kính chiếu hậu bên trái, lập tức đạp mạnh chân ga, giọng trầm tĩnh vang lên một câu: "Quay đầu lại đi."
Lưu Đức Thành theo bản năng quay đầu lại.
Hai giây sau, anh ta nhịn không được bật ra một câu chửi thề: "Mẹ nó!"
Chỉ thấy cách bọn họ mấy trăm mét, một chiếc xe khách đang lắc lư loạng choạng lao thẳng về phía này với tốc độ cực nhanh!
Trời đã nhập nhoạng tối, con đường lại quanh co khúc khuỷu, hơn nữa đối phương không bật đèn xe, bên ngoài gió gào thét át đi tiếng động cơ gầm rú, nên trước đó bọn họ hoàn toàn không phát hiện ra. Đến khi khoảng cách rút ngắn, Dương Dịch Khâm mới kịp nhận ra sự tồn tại của nó.
Trên chiếc xe khách ấy gần như chật kín người: có kẻ hấp hối, thân thể bị cắn xé đến máu thịt bầy nhầy, cũng có vô số zombie đang giơ tay gào thét, gương mặt dữ tợn khủng khϊếp. Kính giữa xe vốn không mở được, từ lâu đã bị máu tươi nhuộm đỏ, vô số cánh tay cùng khuôn mặt vặn vẹo dán chặt lên mặt kính, chen lấn chồng chất không còn hình dạng con người, máu tươi ròng ròng chảy xuống.
Giọng Lưu Đức Thành run lẩy bẩy: "Má! Zom… zombie biết lái xe sao?!!"
Cái này là loại zombie cao cấp nước nào thế?!
"Không biết, nhưng có vẻ tài xế còn chưa chết hẳn." Dương Dịch Khâm nghiêm giọng đáp: "Chắc là do… nghề nghiệp ăn vào máu."
Lưu Đức Thành: "???"
May mà động tác lái xe của đối phương chỉ là bản năng còn sót lại trước khi hôn mê, hoàn toàn không có khả năng suy nghĩ. Vì thế xe loạng choạng, lúc nhanh lúc chậm, thêm mấy con zombie phía sau quấy nhiễu khiến tài xế zombie càng khó giữ thăng bằng. Muốn vứt bỏ chúng cũng không phải chuyện quá khó.