"Tôi phải vào thành phố tìm người. Cứ men theo đường Diên Tây rồi rẽ sang Thường Ngạn, đến khu chung cư Đồng Hoa Viện. Nếu bên đó không có người tôi cần tìm, thì sẽ tiếp tục đi vào đường Nhị Hoàn." Dương Dịch Khâm giải thích: "Trong lúc tìm người, chắc chắn tôi không thể để ý đến anh. Nếu dọc đường có nơi nào anh muốn dừng lại, tôi sẽ thả anh xuống."
Người đàn ông nghe càng lúc càng sợ: "Người anh em à…"
"Cứ gọi tôi là Dương Dịch Khâm."
"Thế thì cậu cũng gọi tôi là Lưu Đức Thành đi. Cậu Dương à, nghe tôi khuyên một câu…" Lưu Đức Thành vẫn không cam lòng từ bỏ ý định về quê: "Cậu lúc này muốn vào thành chắc chắn là để tìm người quan trọng, nhưng cậu đừng coi thường tình thế bây giờ. Nhỡ hai người đều kẹt lại trong đó thì sao?"
"Tôi biết." Dương Dịch Khâm thản nhiên cắt lời: "Nhưng tôi nhất định phải đi."
Thực ra Lưu Đức Thành khuyên can chẳng qua là vì bản thân sợ zombie, không dám đi một mình, muốn tìm chỗ an toàn, thuận tiện bám theo anh để giữ mạng mà thôi.
Thấy không thể lay chuyển được, anh ta đành ngậm ngùi thôi không nói nữa.
Thành phố? Anh ta chắc chắn sẽ không đi. Vừa nghĩ đến tình cảnh bên đó thôi, da đầu đã tê dại, khắp nơi đều nguy hiểm. Nhưng nói đến chỗ trú chân, trong phút chốc hắn cũng chẳng nghĩ ra được nơi nào. Bởi nhà hắn vốn không ở đây, nơi đất khách quê người, chẳng thân quen ai cả…
Lúc này Dương Dịch Khâm mở miệng: "Thế này đi. Lát nữa nếu ven đường có chiếc xe nào còn khóa, tôi sẽ để anh xuống. Anh biết lái chứ?"
Lưu Đức Thành nghe vậy gật đầu liên hồi: "Biết, tôi biết lái!"
Đây quả thật cũng là một cách. Ắt hẳn có người đã biến dị hoặc bị cắn, xe đành bỏ lại giữa đường. Trong tình thế đặc biệt thế này, ai còn để ý xe bên trong sạch sẽ hay không, miễn là có thể lái rời thành phố Bắc, chạy về quê nhà là được.
Nhưng… nhỡ trong xe còn có zombie thì sao?
Anh ta tuyệt đối không dám lại gần.
Lưu Đức Thành len lén nhìn anh một cái, muốn mở miệng hỏi anh có thể đi gϊếŧ zombie cùng mình không. Nhưng Dương Dịch Khâm tuy trẻ tuổi hơn anh ta, lại vừa tiện tay cứu anh ta một mạng, trên người vì quá vội vã tìm người nên toát ra một loại khí thế khó mà tiếp cận. Suy đi nghĩ lại, cuối cùng anh ta vẫn không dám mở miệng.
Bên trong xe yên tĩnh đến mức khác thường.
Dương Dịch Khâm vừa nhìn bản đồ vừa quan sát tình hình đường sá, cố gắng tránh xa mọi nơi có khả năng tụ tập đông người.
Chỉ vài phút ngắn ngủi, trời đã tối hẳn, buộc phải bật đèn xe. Dương Dịch Khâm lái xe càng thêm cẩn thận, chỉ sợ sơ ý một chút sẽ xông vào chỗ nguy hiểm.
Trong xe tĩnh lặng, ngoài xe quỷ dị. Lưu Đức Thành chịu không nổi bầu không khí đè nén ấy, liền mở miệng phá vỡ sự yên ắng: "Cậu Dương này, cậu thật sự không sợ sao? Nhìn hướng cậu đi chắc là từ ngoại ô tới phải không? Giờ bên ngoài nguy hiểm lắm. Chưa nói đâu xa, chỉ riêng bến xe khách thôi đã loạn thành một mớ rồi. Người cắn người, người ăn người, khắp nơi toàn máu với xác chết, còn có cả những mảnh tay chân vương vãi. Tôi vốn định về quê, đến thành phố Bắc chỉ để đổi xe. Ai ngờ trước khi khởi hành, thời tiết tự nhiên biến xấu, cả xe chúng tôi đều bị kẹt lại ở bến xe đường dài, cùng tình cảnh với chúng tôi còn có mấy xe nữa."