Chương 28

Anh lại nhìn tên kia kỹ lưỡng một lần nữa, xác định chắc chắn đối phương không tạo thành uy hϊếp gì cho mình, lúc này mới kéo kính xe lên, sau đó mở cửa xe.

"Lên xe đi."

Được câu trả lời dứt khoát, người đàn ông mừng rỡ liên tục cảm ơn, rồi luống cuống trèo lên ghế sau. Đúng vào lúc người đàn ông đóng cửa, ở khúc rẽ ngã tư đã có mấy con zombie nối đuôi nhau lao ra.

"Chạy mau! Nhanh lên!!" Người đàn ông gần như sụp đổ, vừa sụt sịt vừa hoảng loạn hét lớn: "Con đi đầu chính là đứa ngồi ghế sau tôi lúc nãy! Nó là kẻ biến dị đầu tiên! Bây giờ bọn chúng đã đuổi kịp rồi!!"

Dương Dịch Khâm ngồi ở ghế lái sắc mặt không đổi, gạt cần số, một chân đạp ga, xe lập tức vọt đi.

Người đàn ông phía sau theo bản năng nắm chặt tay cầm cửa xe.

Chẳng bao lâu sau, bọn họ đã bỏ lại nhóm zombie kia ở phía xa. Lại thêm một lúc, anh từ từ giảm tốc.

Cảm giác xe chạy chậm lại khiến người đàn ông lập tức bất an, anh ta suồng sã hỏi ngay: "Sao lại giảm tốc thế? Trong tình hình này, xe không lao thật nhanh là tôi thấy sợ phát điên mất…"

Dương Dịch Khâm vừa đánh vô lăng vừa thản nhiên đáp: "Trời tối quá, phía trước chưa chắc an toàn. Không có mục tiêu cụ thể, chỉ biết tăng tốc thì cũng vô ích. Tôi nên thả anh xuống chỗ nào thì phù hợp hơn?"

Lý do giảm tốc thực ra rất đơn giản. Một là phía trước tình hình ra sao còn chưa rõ, cứ lao bừa thì dễ gặp nguy hiểm. Hai là anh vốn chẳng định đưa người này đi cùng đường lâu dài. Cứu mạng là một chuyện, còn đồng hành lại là chuyện khác.

Ngay cả thời bình còn phải giữ khoảng cách với người lạ, huống hồ giờ phút này. Có khi ngay cả người quen cũng chẳng thể tin tưởng được.

Dương Dịch Khâm chịu cho anh ta lên xe, chẳng qua là không nỡ làm ngơ trước người đang cầu sinh.

Trong hoàn cảnh hiện tại, nếu con người không chịu hỗ trợ lẫn nhau, thì trật tự vốn có sẽ chẳng bao giờ được khôi phục. Dù đây là một tai nạn kinh hoàng bất ngờ, nhưng zombie cũng chỉ là thứ xác chết không trí tuệ, không thể sinh sôi. Còn con người mới là kẻ sống. Anh tin với sức mạnh của nước mình, sớm muộn gì thảm họa này cũng sẽ qua đi.

Trước khi mọi chuyện rõ ràng, anh không muốn đánh mất nhân tính của mình.

"Anh này, hay là chúng ta đi về quê đi?" Người đàn ông khuyên nhủ: "Phim ảnh chẳng phải đều diễn thế sao? Một khi bùng phát khủng hoảng zombie thì về nông thôn, đất rộng người thưa, dễ sống sót hơn."

Dương Dịch Khâm lắc đầu: "Không được, tôi phải vào nội thành."

"Vào… vào nội thành?!" Người đàn ông hoảng hốt, giọng gần như vỡ ra: "Chẳng phải thế là đi tìm chết sao?! Anh đừng nghĩ quẩn chứ!"

Dương Dịch Khâm nhìn anh ta qua gương chiếu hậu trong xe, ánh mắt bình tĩnh nhưng vô hình lại toát ra mấy phần uy nghi khiến người kia lập tức nghẹn họng.

"Đừng gọi tôi là anh nữa," Dương Dịch Khâm mở miệng: "Anh hẳn lớn tuổi hơn tôi."

Người đàn ông thoáng chốc có chút xấu hổ.

Ngay từ đầu anh ta đã cảm thấy gương mặt Dương Dịch Khâm còn non, lại tuấn tú sáng sủa, nhìn giống sinh viên đại học. Nhưng vì phải nhờ vả, anh ta mới cố tình hạ thấp tư thế, miệng một tiếng "anh" hai tiếng "anh" gọi liên tục.