Chương 27

Phía trước có một khúc rẽ, anh cẩn thận lái xe qua, chỉ sợ thật sự gặp cảnh "quẹo một cái liền đυ.ng phải".

Đúng là lo gì đến nấy. Ngay khoảnh khắc anh đánh lái, một bóng người liều mạng lao ra, điên cuồng vẫy tay ngăn cản, muốn chặn xe lại.

Thị lực anh vốn rất tốt, liếc một cái đã nhận ra đó là người sống. Phản xạ đầu tiên chính là giẫm mạnh phanh.

Người kia chừng hai mươi mấy tuổi, chiều cao chưa tới một mét tám nhưng thân hình cũng coi như rắn chắc. Lúc này anh ta mồ hôi nhễ nhại, hơi thở dồn dập. Vừa thấy xe dừng lại, anh ta liền gào lên đầy hoảng loạn: "Không phải zombie! Tôi không phải zombie! Anh em, cứu mạng, cho tôi đi nhờ một đoạn thôi!"

Anh chưa mở cửa xe, chỉ tập trung quan sát kỹ lưỡng, chắc chắn trên người hắn không có vết cào hay vết cắn mới hạ kính cửa xuống một phần ba, hỏi: "Cậu chạy từ đâu tới?"

Lẽ nào là từ mấy khu chung cư gần đây?

"…Bến, bến xe khách!" Anh ta thở dốc, cơ thể như sắp kiệt sức, vừa chắp tay lia lịa vừa cầu khẩn: "Anh trai, xin anh, cho tôi lên xe trước đã! Nếu không chạy ngay bây giờ thì không kịp mất!"

Anh cau mày: "Không kịp là sao?"

Rõ ràng anh đã cẩn thận tránh hết những nơi dễ xảy ra biến dị tập thể.

"Bởi, bởi vì bọn tôi chạy từ bến xe khách ra! Trên đường bỏ trốn đã có người biến dị, cuối cùng còn sót lại chẳng được bao nhiêu mạng…"

"Vậy thì sao?"

"Cho nên, bây giờ chỉ cách đây chừng năm trăm mét thôi, ít nhất có hai chiếc xe to đầy zombie!!"

Hai… chiếc xe lớn?

Anh liếc nhìn đồng hồ, lúc này đã là 5 giờ 10 phút chiều.

Bầu trời phía xa vẫn còn đặc quánh bụi mù vàng xám, ánh sáng hoàng hôn càng khiến khung cảnh vốn đã u ám lại thêm phần tối tăm. So với trung tâm thành phố, khu vực này hẻo lánh, càng toát ra sự âm u rợn ngợp.

Đặc biệt, sau khi nghe xong lời người đàn ông kia, bầu không khí lập tức đông cứng lại vài giây. Ngay cả trong cơn gió thổi qua cũng như phảng phất mùi tanh nồng ghê rợn.

Sợ anh không tin, anh ta hoảng loạn chỉ về phía sau xe, giọng run rẩy gấp gáp hét lớn: "Anh, anh đừng không tin! Chiếc xe khách kia ngay phía sau thôi! Tôi chạy trốn ra thì bao nhiêu người đều bị cắn, trên xe hỗn loạn vô cùng, tôi thật sự hết cách rồi mới dám chặn xe anh!"

Anh khẽ xoay đầu, nhìn ra phía sau.

Ngay phía sau không xa chính là một ngã tư. Xét theo hướng anh vừa đi tới thì chưa phát hiện điều gì bất thường, nếu lời người đàn ông kia là thật, chiếc xe khách hẳn đang ở trên con đường dọc khác.

Theo bản đồ, đúng là con đường đó dẫn thẳng tới bến xe khách.

Anh đã tin thêm vài phần.

Anh hỏi: “Xe khách cỡ nhỏ à?”

Người đàn ông mặt mày méo xệch, giọng run rẩy: “Hai chiếc to lắm!”

Ở bến xe đường dài, mỗi xe khách đều có sức chứa khác nhau, còn tùy tuyến và thành phố đến. Nếu là hai chiếc cỡ lớn thì cũng phải trên năm mươi chỗ mỗi xe. Cho dù có vài người đã chạy thoát giữa đường, cho dù xe không kín chỗ, thì tính sơ sơ cũng còn lại bảy tám chục người.

Người đàn ông gấp gáp nhắc nhở: “Xin anh, cho tôi đi nhờ đi! Anh nhất định là người tốt! Nếu không chạy ngay thì tất cả chúng ta đều xong đời mất!!”