Thứ khiến người ta khó chịu nhất chính là cái sự khủng bố xen lẫn cảm giác không hợp lẽ thường kia.
Nhưng tất cả cũng không hề khó như tưởng tượng. Chỉ cần trong lòng còn có người để bận tâm, thì sẽ chẳng bao giờ tồn tại dù chỉ một chút sợ hãi hay chần chừ.
Sau khi hai con zombie hoàn toàn nằm im, anh cúi xuống nhặt cây gậy điện bị rơi ngoài đình, ấn thử nút phát hiện vẫn còn dùng được, lập tức nhét vào túi. Tiếp đó, anh vươn tay qua khung cửa sổ đã vỡ nát, mở khóa phòng bảo vệ.
Bên trong phòng chật hẹp, hai cái xác dập nát chồng chất lên nhau, mùi tanh tưởi nồng nặc xộc ra khắp không gian, cửa sổ và cửa ra vào đều mở mà vẫn không thể tản bớt.
Với nguyên tắc "đi không tay không, dù là con muỗi nhỏ cũng là thịt", anh gom hết mấy món có thể tận dụng như bộ đàm, gậy điện, bật lửa, đồ ăn vặt, cùng vài chai nước khoáng.
Dù sao thì anh cũng đang lo lắng cho tình hình của hắn, bước tiếp theo nhất định phải tránh mọi phiền phức, nhanh nhất có thể đến được nơi cần đến, sẽ chẳng còn thời gian để thong thả tìm kiếm vật tư.
Làm xong hết thảy, anh mới kéo hai cái xác ra một bên, nhấn nút mở cổng chính khu dân cư.
Cửa mở, anh lập tức trở lại xe, cất đồ vào chỗ rồi khởi động máy. Anh lựa chọn một tuyến đường mà hiện tại trông có vẻ an toàn nhất, ở vùng ngoại ô thưa người, quả thật thông thoáng vô cùng.
Đoạn đầu con đường gần như không có mấy công trình xây dựng, nhưng khi càng tiến gần đến nội thành, cho dù đã cố gắng tránh xa các khu thương mại, ga tàu điện ngầm nơi người qua lại đông đúc, thì vẫn buộc phải đi ngang những khu dân cư cũ kỹ.
Vì vị trí hẻo lánh, cộng thêm đa số người sống sót đã sớm ý thức được tình thế, lại thêm cơn mưa lớn trước đó khiến chẳng ai ra đường, nên trên phố không xuất hiện cảnh tượng luyện ngục như trong phim. Ngoài vài con zombie lẻ tẻ chạy ra từ các tòa nhà, gần như chẳng có gì còn sống, dù gọi zombie là "còn sống" cũng chẳng mấy chính xác.
Còn tình hình bên trong các tòa nhà thì…
E rằng tuyệt đối chẳng hề yên bình như bên ngoài.
Trời mưa lớn không ai ra ngoài đúng là chuyện tốt, nhưng ngược lại, công ty, căn hộ, phòng ốc lại chật ních người.
Anh chợt nhớ tới, trước kia anh và hắn từng bàn về kịch bản tận thế zombie.
Khi đó, hai gã đàn ông chen chúc trên sofa, vừa xem phim máu me của nước ngoài, vừa nghiêm túc bàn luận.
Thật ra, với trình độ khoa học công nghệ hiện nay, hỏa lực của vũ khí hiện đại đã vượt xa sức tưởng tượng của người thường. Trừ phi loại virus đó có thể lây truyền qua không khí, trong thời gian ngắn khiến đa số dân số toàn cầu hóa thành zombie, rồi hàng tỷ người còn lại cũng nhanh chóng biến dị. Chứ nếu chỉ dựa vào cắn xé và lây truyền qua dịch thể để lây nhiễm, thì trong thời đại vũ khí nóng này, chẳng khác nào một trò cười.
Nào ngờ lời nói trước kia lại thành điềm ứng nghiệm, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, phần lớn nhân loại thực sự đã biến thành zombie mà chẳng hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước. Còn số ít may mắn sót lại thì vì không kịp phòng bị, đã ngã xuống ngay khi tận thế ập đến.