Chương 22

Dương Dịch Khâm sững lại một giây, rồi "phụt" bật cười. Anh biết hắn đã hiểu lầm, nhưng Phong Lâm cứ nghiêm túc mà nói ra những lời như trong phim điện ảnh thế này, khiến anh vừa nổi da gà vừa cảm thấy buồn cười.

Phong Lâm nhìn anh: "Anh không tin?"

"Không phải, không phải." Dương Dịch Khâm vừa lau nước mắt vì cười, vừa lắc đầu: "Chỉ là em đột nhiên cũng nói những lời nặng nề thế, anh nhất thời chưa phản ứng kịp thôi."

Thực ra, Dương Dịch Khâm còn muốn nói một câu: "Sao em lại dễ thương thế chứ." Nhưng nghĩ đến thể diện của Phong Lâm, anh đã nhịn lại, không nói ra.

Thế nhưng, Phong Lâm lại cố chấp khẳng định: "Em không hề đùa."

Nói xong, hắn liền quay người định rời đi.

Dương Dịch Khâm bước lên một bước, khó hiểu hỏi hắn: "Em đi đâu vậy?"

Phong Lâm nghẹn giọng đáp: "Bỏ nhà ra đi." Ngừng một thoáng, hắn lại lầm bầm bổ sung: "Em đi tới chỗ ăn cơm đợi anh."

Nói xong, hắn vừa đi vừa đưa tay lén lau khóe mắt, lưng vẫn quay về phía anh.

Dương Dịch Khâm thoạt đầu bị câu nói ấy chọc cho dở khóc dở cười, nhưng sau đó nhìn thân hình cao lớn gần một mét chín của hắn, thế mà chỉ vì mấy câu của mình mà đỏ hoe mắt, trong lòng anh bỗng thấy nhói nhói. Anh thầm nghĩ, không xong rồi, lần này mình thực sự sa vào rồi, e là cái mạng này khó giữ, mông chắc chắn chẳng yên.

Anh cao giọng gọi: "Không phải em tới đón anh sao? Nếu em lái xe đi rồi, anh biết đi bộ kiểu gì tới nhà hàng?"

Nghe vậy, Phong Lâm khựng lại, bước chân hơi dừng.

Dương Dịch Khâm đang tính nhân cơ hội nói rõ lòng mình, thì ngay giây tiếp theo, đối phương lại bất ngờ tăng tốc, rảo bước rời khỏi tòa giảng đường. Sau khi chốt lịch tập luyện với hội trưởng mới xong, anh vội vàng đuổi theo xuống lầu.

Dưới lầu, chiếc xe của Phong Lâm vẫn còn đó, thậm chí còn chu đáo cắm sẵn chìa khóa trên cửa xe.

Thế nhưng, cách đó không xa, thân hình cao lớn gần một mét chín kia lại đang ra sức đạp… một chiếc xe đạp công cộng cũ kỹ vừa mới quét mã mở khóa.

Dương Dịch Khâm: "……"

Sau đó, hai người đã cùng nhau xin lỗi và chính thức ở bên nhau.

Dần dần, Dương Dịch Khâm mới hiểu, khi ấy Phong Lâm buồn bã như vậy là vì anh đã coi tình cảm chân thành của hắn như một câu nói đùa.

Anh vốn là người phóng khoáng, thời trẻ lại khí thế bồng bột, không phải loại người quá tỉ mỉ. Lúc đầu khi bị tỏ tình, quả thực anh từng nghĩ đối phương còn nhỏ tuổi, nói ra lời ấy cũng chẳng đáng tin.

Nhưng từ khi chuyện kia xảy ra, anh bắt đầu trở nên điềm tĩnh hơn, học cách thấu hiểu tình cảm của người kia. Từ đó về sau, dù hai người vẫn thường xuyên cãi cọ, anh chưa bao giờ một lần nào hoài nghi hay xem nhẹ lòng chân thành của Phong Lâm nữa.

Thu hồi dòng ký ức, Dương Dịch Khâm xoa xoa thái dương.

Mặc dù biết trong thời gian ngắn chắc khó mà trở lại khu biệt thự, bên trong cũng chẳng có vật dụng quý giá gì, nhưng anh vẫn giữ thói quen hằng ngày trước khi ra ngoài, cẩn thận kiểm tra từng khung cửa, từng ổ khóa.

Chỉ mong lần sau quay về, đó sẽ là một lần "về nhà" thật sự.

Căng thẳng quá lâu, anh suýt quên trên ô tô còn có cả radio. Sau khi chất đồ lên xe, anh bật thử nghe, chỉ toàn mấy bản thông báo chính thống lặp đi lặp lại. Nghe được chốc lát, anh liền khởi động xe. Trên xe còn để sẵn một tấm bản đồ Bắc Thị mới nhất, lúc này có thể coi như bảo bối sinh tồn vô cùng hữu dụng.