Cần nhắc lại là, khu biệt thự này cách ga tàu điện ngầm và khu thương mại đều hơi xa, ô tô và xe đạp là hai phương tiện duy nhất để đi lại, còn đi bộ ra ngoài thì chẳng khác nào tự ngược trong một cuộc chạy marathon.
Nghĩ lại cảnh buổi sáng Phong Lâm tức giận bỏ đi…
Dương Dịch Khâm vội vàng chạy đến gara.
Quả nhiên, hắn đã đạp xe đạp bỏ nhà ra đi.
Đúng là phong cách của hắn.
Đây cũng chẳng phải lần đầu Phong Lâm làm như vậy.
Hắn nhỏ hơn Dương Dịch Khâm hai, ba tuổi, có thể nói là luôn bám theo anh, từ việc thi vào cùng một trường đại học, rồi lại cùng gia nhập một câu lạc bộ.
Khi hai người họ vẫn chưa chính thức ở bên nhau, Dương Dịch Khâm đã là hội trưởng cũ của câu lạc bộ võ thuật trong trường. Vì chuyện câu lạc bộ, anh thường xuyên phải bàn giao công việc cho hội trưởng mới, giúp người ta tổ chức hoạt động, huấn luyện tân sinh viên, nên chẳng tránh khỏi việc ở lại câu lạc bộ rất thường xuyên. Sau này, dù anh đã tốt nghiệp, nhưng nơi làm việc vẫn ở thành phố Bắc, vì vậy thỉnh thoảng vẫn sẽ gặp gỡ, ăn uống cùng vài đàn em trong câu lạc bộ, trong đó tất nhiên có cả hội trưởng mới.
Chỉ riêng vì ghen với hội trưởng mới ấy, Phong Lâm đã từng có hai lần "bỏ nhà ra đi", cho dù cho khoảng cách cũng chỉ là từ ký túc xá đến tòa giảng đường mà thôi.
Trong đó có một lần khiến Dương Dịch Khâm nhớ mãi, là chuyện xảy ra khi hai người vẫn chưa chính thức quen nhau. Tuy nói là chưa thành đôi, nhưng anh đã sớm để tâm, gần như đã gật đầu ngầm đồng ý, hai người thường quấn quýt không rời, cơ bản chỉ chờ một cú "đẩy cửa" cuối cùng là sẽ đáp lại lời theo đuổi của Phong Lâm.
Hôm ấy, trong câu lạc bộ bỗng xảy ra chuyện gấp: Một sinh viên vốn phải tham gia biểu diễn trong đêm hội của học viện bị căng cơ, không thể lên sân khấu. Nhưng tiết mục đã định sẵn, đội hình cũng tập luyện hơn một tháng, chỉ còn hai ngày nữa là đến buổi diễn, giờ mà thay đổi động tác hay sắp xếp lại đội hình thì hoàn toàn không kịp. Bất đắc dĩ, hội trưởng mới chỉ còn cách tìm đến "vạn năng" Dương Dịch Khâm, muốn anh tập gấp hai ngày để thay thế.
Nhưng khổ nỗi, hội trưởng mới này khả năng diễn đạt ngôn ngữ chẳng ra sao, nhờ vả mà nói cứ như tỏ tình vậy, vừa mở miệng đã là: "Anh Dương, anh nhất định phải đồng ý giúp em, không có anh thì em chắc chắn không sống nổi!!"
Dương Dịch Khâm vốn đã quen thân với cậu ta, hiểu rõ ý trong lời, nên gật đầu đáp: "Được, cái gì cũng đồng ý, miễn là cậu sống cho tốt là được."
Hội trưởng mới cảm động suýt khóc: "Hu hu hu, em yêu anh chết mất!"
Dương Dịch Khâm: "Anh cũng…" Lời còn chưa dứt, anh bỗng đổi giọng: "Phong Lâm, em đến rồi à?"
Thì ra toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi, đã bị Phong Lâm, người đến đón anh đi ăn, nghe trọn.
Sắc mặt hắn lập tức sa sầm xuống, nhìn về phía Dương Dịch Khâm, giọng trĩu nặng: "Cậu ta nói không có anh thì không thể sống, anh liền đồng ý ở bên cậu ta sao?"
Dương Dịch Khâm: "……?"
Hội trưởng mới: "……?"
Cả hai còn chưa kịp phản ứng, Phong Lâm đã bất chợt nói: "Dương Dịch Khâm, không có anh, em cũng không thể sống."