Chương 20

Nơi ấy tuy cách phòng làm việc của Phong Lâm hơi xa, nhưng lại gần biệt thự hơn nhiều.

Cũng vì hoàn cảnh gia đình, ngay cả khi đã ở bên Dương Dịch Khâm, Phong Lâm vẫn thường hay bất an, lo được lo mất. Cả hai đều thuộc kiểu người thẳng tính, nên trong cuộc sống chung thường hay cãi vã. Mỗi khi có xung đột, hắn sẽ nói với anh: "Nếu anh giận, nhất định phải đến chỗ chúng ta lần đầu gặp, để em dễ tìm được anh."

Tâm tư nhỏ bé của Phong Lâm lộ rõ mồn một, nơi lần đầu gặp nhau chính là gần khu nhà của ông nội hắn, mà nếu Dương Dịch Khâm đi đến đó thì chẳng khác nào tự dấn thân vào hang cọp.

Thế nhưng, anh chưa bao giờ phản bác, lần nào cũng chỉ gật đầu qua loa.

Phong Lâm tưởng anh chẳng để tâm, lần sau lại tiếp tục nhắc lại.

Thực ra, Dương Dịch Khâm đều nhớ hết.

Cho đến tận hôm nay, Phong Lâm vẫn nghĩ rằng Dương Dịch Khâm chỉ vì bị hắn quấn riết không buông nên mới miễn cưỡng đồng ý quen nhau. Còn Dương Dịch Khâm thì lại không giỏi biểu đạt tình cảm theo kiểu này, dù đã từng nói "thích" nhưng đối phương dường như chẳng tin, khiến chính anh cũng cảm thấy hết sức gượng gạo, lúng túng chẳng khác nào một nàng công chúa nhỏ.

Mặc dù vậy, Dương Dịch Khâm vẫn tin rằng, chỉ cần hai người ở bên nhau đủ lâu, sớm muộn gì cũng sẽ nhìn thấu được tấm lòng của nhau.

Trước đây, anh đã nghĩ như thế.

Thế nhưng bây giờ, rõ ràng mới chỉ qua vài tiếng đồng hồ, mà cái gọi là "ở bên lâu dài" lại bỗng chốc biến thành một điều xa vời khó có được. Giá mà sớm biết nhân loại thực sự sẽ gặp phải ngày tận thế, thì anh đã phải kéo chặt cổ áo của Phong Lâm, đem hết mấy cái tâm tư vướng mắc của cả hai mà vặn thẳng ra từng cái một, như vậy thì sáng nay hắn cũng sẽ không "bỏ nhà ra đi" nữa.

Thôi.

Nói gì bây giờ cũng muộn rồi.

Chỉ cần Phong Lâm an toàn, thì có làm "công chúa nhỏ" cũng chẳng sao.

Trong lúc suy nghĩ miên man, Dương Dịch Khâm vừa dùng kéo cắt giấy carton ra, rồi lấy băng dính bản rộng quấn chặt mảnh bìa cứng vào cẳng tay. Như vậy nếu bên ngoài có nhiều zombie, thì ít nhất cũng có thể chống đỡ được đòn tấn công, tránh bị cắn.

Một chiếc áo khoác mùa đông dày dặn cũng có tác dụng tương tự, nhưng cho dù có chịu được cảnh mặc áo bông giữa mùa hè thì trong biệt thự cũng chẳng có đồ mùa đông nào để mặc.

Chuẩn bị xong tất cả, Dương Dịch Khâm đeo ba lô, cầm theo vũ khí rồi đi về phía sân sau.

Từ đây đến khu chung cư mà anh nhắm đến, lộ trình tốt nhất trong đầu anh là đi một đoạn cao tốc rồi mới rẽ vào đường nội thành. Dù thành phố Bắc ngày thường bất kể cuối tuần hay ngày thường đều rất dễ tắc đường, nhưng biệt thự nằm ở vị trí hẻo lánh, thêm nữa là thời tiết bất thường mấy tiếng trước, số người lái xe ra ngoài chắc chắn đã giảm mạnh, vậy nên ô tô là lựa chọn ưu tiên nhất lúc này.

Những chuyện khác, đến đoạn trung tâm náo nhiệt rồi hẵng tính tiếp.

Tối qua, Dương Dịch Khâm và Phong Lâm vốn là cùng nhau đến đây, kế hoạch ban đầu cũng là cùng quay lại thành phố, cho nên chỉ chạy một chiếc xe. Trong cốp sau chiếc xe này, vẫn thường xuyên để sẵn một chiếc xe đạp leo núi.