Chương 19

Anh xoay chiếc ô dài như thể đang múa kiếm, biểu diễn vài động tác gọn gàng đẹp mắt, sau đó ngẩng đầu nhìn bầu trời ngoài kia.

"Hơn nữa…"

"Mưa tạnh rồi."

Anh buộc phải rời đi.



Cha của Dương Dịch Khâm vốn có thể chất cực kỳ tốt. Thời trẻ, dưới ảnh hưởng phong trào phim võ hiệp, ông nội đã đưa ông đến ngôi chùa Thiếu Lâm Tự gần nhất để tập luyện. Mới mười mấy tuổi, ông đã tham gia đủ loại giải đấu, chẳng bao lâu sau còn được chọn vào đội võ thuật quốc gia.

Hơn hai mươi tuổi, ông giải nghệ, trở thành giáo viên thể dục tiểu học, rồi cùng cô giáo dạy Văn trong trường, mẹ của Dương Dịch Khâm, tự do yêu đương và sinh hạ anh.

Đến nay, cho dù đã nghỉ hưu, thân thể ông vẫn khỏe mạnh như người ba bốn mươi tuổi, chẳng mấy thanh niên đấu lại nổi.

Trong hoàn cảnh gia đình như vậy, Dương Dịch Khâm từ nhỏ đã không tránh khỏi bị cha rèn luyện kiểu "ma quỷ huấn luyện", từ trước đến nay đều lấy võ thuật làm sở trường.

Thời tiểu học và trung học, học sinh mấy trường lân cận đều chẳng ai dám chọc vào anh. Lý do không phải vì cha mẹ anh đều là giáo viên, mà vì từng có một nhóm lưu manh đến gây sự, bắt nạt bạn gái trong lớp anh. Dương Dịch Khâm thấy chuyện bất bình liền xông ra ngăn cản, không ngờ chỉ vài chiêu đã đánh bay mấy cái răng cửa của đối phương, thậm chí còn đánh gãy tay một đứa, cảnh tượng khi ấy vô cùng thê thảm.

Sau đó, anh bị cha mắng cho một trận, còn bị mẹ bắt ở nhà chép thơ cổ suốt một tháng. Hè năm đó lại phải giúp ông ngoại làm việc tay chân suốt hai tháng.

Thế nhưng cha anh cũng không vì vậy mà dừng việc huấn luyện.

Ý của ông là, chỉ cần có lý do chính đáng thì Dương Dịch Khâm có thể đánh nhau, dù sao cũng không rèn luyện cho con từ nhỏ để rồi chịu thiệt. Nhưng phải biết kiềm chế, không được ra tay quá nặng, dù đối phương có sai thế nào thì cũng chỉ nên dừng ở mức "điểm đến là thôi", tuyệt đối không được đánh đến mức phải nhập viện.

Bởi vì mục đích huấn luyện ban đầu, chưa bao giờ là để gϊếŧ chóc.

Nhờ có sự rèn giũa của cha, ít nhất về thể chất, Dương Dịch Khâm luôn đầy tự tin. Anh mang vóc dáng điển hình kiểu "mặc quần áo thì gầy, cởi ra thì toàn cơ bắp", cao hơn một mét tám nhưng di chuyển cực kỳ linh hoạt.

Pin sạc dự phòng, xô nước đầy nước đun sẵn, dây thừng, kéo, chút ít đồ ăn vặt, áo khoác, thùng carton, băng dính bản rộng, cùng một cây xà beng vất vả mới tìm được…

Anh gom góp hết mấy thứ ít ỏi trong biệt thự có thể coi là vật tư.

"Đúng là nghèo nàn." Anh không nhịn được bật thành lời.

Mưa tuy đã tạnh, nhưng bầu trời vẫn phủ một màu vàng xỉn, trong không khí còn vương mùi bụi cát. Nhìn ra xa, các tòa cao tầng dường như cũng bị phủ lên một lớp bụi vàng xám, e rằng một lúc lâu nữa cũng khó tan đi.

Dương Dịch Khâm phải tiến về trung tâm thành phố, nhưng mục đích không phải khu vực trung tâm nhất, mà là đến một nơi dọc đường, chính là nơi anh và Phong Lâm lần đầu gặp nhau, cũng gần nhà của ông nội Phong Lâm khi sinh thời.

Trước khi mất, ông nội Phong Lâm đã đặc biệt ghi trong di chúc, căn hộ đó để lại cho hắn. Cho đến tận bây giờ, bọn họ vẫn duy trì thói quen mỗi tuần ghé ở lại đó vài ngày, lần gần nhất chính là trước khi đến biệt thự này.