Chương 18

Trong ánh sáng lờ mờ, hai người miễn cưỡng nhìn rõ hình dáng của nó.

Đó là một con Alaska trưởng thành. Cổ nó bị cắn rách toạc, máu thịt nhoe nhoét, máu đã đông lại thành mảng đen nâu. Đôi mắt đỏ ngầu, vẩn đυ.c. Hàm răng sắc nhọn, mép miệng rỉ ra dịch vàng hôi tanh, từng cử động chẳng hề cứng ngắc như "người" biến dị, trái lại còn nhanh nhẹn hơn cả lúc trước.

Ít ra lần đầu gặp, con chó này dù có hơi ồn ào, cũng chỉ là làm nũng, tuyệt không có chút công kích nào.

"Gâu gâu! Gâu gâu gâu!"

Chó Becgie lao lên, bi thương gầm rống, đối diện với con Alaska biến dị.

Dương Dịch Khâm nắm chặt cán ô, thân sau trụ vững, ánh mắt dõi theo từng cử động của zombie chó, trong đầu cấp tốc tính toán khoảng cách và lực đạo. Thắng thì chắc chắn thắng, nhưng trời đang mùa hè, áo quần mỏng manh, cánh tay và nhiều chỗ da thịt lộ ra chẳng có gì che chắn. Một khi bị cào hay cắn, khả năng lây nhiễm là cực lớn.

Anh tuyệt đối không thể ngã xuống ở đây.

"Gừ!!"

"Aaahhh!!"

Tiếng gầm của zombie chó và tiếng hét thất thanh của bà Trần vang lên cùng lúc.

Zombie chó lao về phía anh, răng nanh và vuốt sắc giương hết cỡ, cái miệng đầy máu mở ra với khí thế nghiền nát xương cốt. Một con chó trưởng thành nặng hơn ba mươi ký, lực xông thẳng vào đủ khiến người ta khó lòng đỡ nổi.

Dương Dịch Khâm nghiêng người tránh cú vồ, tung một cú đá thẳng vào chân trước nó.

"Rắc!"

Xương chi trước chịu đòn nặng, zombie chó lập tức ngã lăn ra đất, vì quán tính mà lộn mấy vòng. Dương Dịch Khâm nhanh tay chộp vào giữa thân ô, dựng đứng lên, rồi dồn lực, đâm mạnh về phía con chó dữ.

Cùng lúc đó, con zombie chó chẳng hề cảm thấy đau đớn, lại một lần nữa há to cái miệng đầy máu về phía Dương Dịch Khâm.

"Xoẹt!"

Mũi ô đâm thẳng vào họng nó, xuyên qua vòm hàm trên, rồi từ sau ót chọc ra ngoài.

Máu đen đặc sền sệt, hôi tanh tởm lợm bắn tung tóe khắp nơi. Thân thể con chó biến dị mềm nhũn, hoàn toàn mất đi khả năng cử động.

Con chó Becgie đi chậm lại gần, lè lưỡi định liếʍ vết máu trên xác zombie chó, nhưng ngừng lại giữa chừng rồi rụt lưỡi về, trong đôi mắt đen láy như bảo thạch thoáng hiện một nỗi bi thương khó hiểu.

Đây là một con vật thông minh hiếm có.

Bà Trần ngơ ngác bước tới, quỳ xuống ôm chặt cổ chó Becgie, nghẹn ngào khóc lớn. Tiếng khóc lấn át cả tiếng mưa gió bên ngoài. Như thể trong khoảnh khắc bà ấy bỗng chấp nhận một sự thật nào đó, không biết là khóc cho con Alaska, hay cho chính ông Trần.

Dương Dịch Khâm rốt cuộc cũng có được một sự thực cảm. Anh bắt đầu thấm thía một loại tàn khốc.

Tận thế.

Còn tàn nhẫn hơn trong tưởng tượng.

Ngoài sân, lũ zombie gào rú, âm thanh không khác gì dã thú.

Có lẽ, còn chẳng bằng một con thú.

"Nguy hiểm quá, thật sự quá nguy hiểm." Bà Trần vẫn ôm lấy chó chăn Đức, giọng nói nghe có vẻ dịu dàng như thường, nhưng xen lẫn tuyệt vọng và xót thương: "Ra ngoài chắc chắn còn nguy hiểm hơn. Chúng ta chỉ là người bình thường, đâu phải cao thủ như trong phim truyền hình… Nếu cháu là con trai của bác, bác tuyệt đối sẽ không yên tâm để cháu bước ra khỏi cửa."

Dương Dịch Khâm lại khẽ cười: "Cháu tuy không phải con trai của bác, nhưng đừng nhìn vậy mà coi thường, cháu đánh nhau thì giỏi lắm đấy."