Chương 17

Chỉ là gặp gỡ tình cờ, những gì anh có thể làm cũng chỉ đến thế. Ngoài ra, anh không thể giúp gì thêm, cũng không còn dư sức mà lo cho người khác.

Anh vẫn còn một người quan trọng hơn đang chờ.

Bà Trần đứng dậy, nói: "Cảm ơn cháu một lần nữa, chàng trai trẻ. Chuyện sau này… thì không phiền cháu nữa. Cháu phải vào nội thành, nhớ tự bảo trọng."

"Vâng, cháu biết rồi."

Nói xong, Dương Dịch Khâm lại liếc nhìn ông Trần đang bị mắc kẹt ngoài sân.

Nếu đây là phim, lúc này xử lý bằng một phát bắn vào đầu mới là lựa chọn an toàn nhất. Nhưng trong thực tế, thứ nhất anh không thể chắc chắn đối phương thật sự đã "hóa thành zombie", vì ngoài đời cũng có nhiều bệnh lý khiến con người trở nên "giống zombie". Thứ hai, anh từng đánh nhau, nhưng chưa bao giờ gϊếŧ người. Ngay trước mặt người nhà nạn nhân, anh không cách nào ra tay, e rằng bà Trần cũng không chịu nổi.

Bà Trần bề ngoài tuy có vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng chắc chắn đã khó mà gánh vác.

Anh chỉ có thể hy vọng suy đoán về "zombie" cũng giống như mấy bản tin giả trên truyền hình, chẳng qua là một dạng bệnh lý hay phản ứng khác thường, chứ không phải thật sự xuất hiện hàng loạt, lây lan bằng vết cắn. Nếu nước bọt thực sự có tính lây truyền, thì tình hình chỉ tồi tệ hơn gấp bội: phạm vi biến dị càng rộng, tốc độ càng nhanh, thế giới này sợ rằng sẽ khó lòng khôi phục lại trật tự cũ trong thời gian ngắn.

Nước bọt… có tính lây truyền?

Nghĩ đến đây, Dương Dịch Khâm bất giác khựng lại.

"Bà Trần, cháu muốn hỏi một chuyện."

Anh thu lại bước chân vừa định bước qua cửa, giọng nói trở nên vô cùng nghiêm trọng.

Bà Trần nghi hoặc: "Chuyện gì?"

"Lúc nãy cháu có phải quên nhắc không, nếu thực sự là virus zombie, thì bị cắn sẽ biến dị. Mà trong một số bộ phim… động vật cũng sẽ biến dị theo?"

"Cháu… hình như chưa nói."

Hai người nhìn nhau, đều im lặng.

Ánh mắt Dương Dịch Khâm chợt dừng lại nơi vệt máu loang lổ trên cầu thang.

Vết máu ấy chắc là do ông Trần để lại khi đuổi theo bà Trần. Lẫn trong máu còn có cả lông chó, kéo dài từ cửa tầng một đến tận tầng hai. Chỉ cần tưởng tượng cũng đủ thấy vết thương trên con chó Alaska sâu đến mức nào.

"Bác còn nhớ rõ…" Dương Dịch Khâm hỏi: "Con Alaska bị cắn thành ra thế nào không?"

Bà Trần thoáng cứng người: "……"

Trong thoáng trầm mặc ngắn ngủi, bà ấy cũng bất giác ngẩng lên nhìn về phía cuối cầu thang.

"Chuyện xảy ra bất ngờ quá… bác, bác không nhớ rõ nữa…"

Dương Dịch Khâm xoay nhẹ chiếc ô trong tay, ánh mắt sắc bén hẳn: "Vậy thì phiền to rồi."

Bởi vì, nếu anh không nghe nhầm, thì vừa rồi, từ tầng hai đã vang lên một tiếng động lạ.

Rõ ràng trong nhà chẳng có ai.

Như để ứng nghiệm cho nghi ngờ của hai người, chú chó chăn Đức vốn im lìm bỗng gầm vang, điên cuồng sủa về phía cầu thang.

"Bà Trần."

Dương Dịch Khâm siết chặt cán ô.

"……Cái, cái gì?"

"Chạy!"

Đáng tiếc, bà Trần đã ngoài bốn mươi, phản ứng không sao theo kịp.

May mà anh không phải người thường. Ngay khoảnh khắc cái bóng đen từ tầng hai lao xuống, anh vung ngược chiếc ô. "Bốp" một tiếng, đánh bật nó ngã ra sau. Bóng đen đập mạnh vào tường, để lại vệt máu đỏ sẫm.