Tiếc rằng cô gái chẳng đáp lời. Thay vào đó, cô ấy từ từ ngồi thụp xuống, hai tay ôm lấy ngực, đầu cúi rũ, cả người run rẩy co giật dữ dội. Nhịp co giật nhỏ nhưng dồn dập, kỳ quái như trúng tà. Những đường gân xanh dưới da ở cánh tay trần nổi phồng lên, trông đến rợn người.
Thấy vậy, Vương Triệt cuống cuồng đập vào kính, Phong Lâm cũng sải bước tới.
Ngay khoảnh khắc đó, cô gái bất ngờ ngừng co giật.
Từ cổ họng bật ra một tiếng gầm khàn khàn, rồi bất thình lình ngẩng phắt đầu lên.
Trong tích tắc, cô ấy đập mạnh vào tường kính, nhe răng gào thét như muốn xé nát họ.
"Bốp!"
Âm thanh chấn động.
Vương Triệt sợ đến mức ngồi bệt xuống đất, lảo đảo lùi lại liên tiếp mấy bước, sắc mặt trắng bệch.
Phong Lâm siết chặt nắm tay, bước lại gần hơn để quan sát quá trình biến đổi của nữ nhân viên, rồi đưa ra kết luận: "Chúng ta đoán không sai."
"Bị cắn là lập tức nhiễm…." Vương Triệt run đến mức không ngừng: "Mẹ kiếp, cái thứ này… thật sự là zombie sao?"
Nghĩ tới điều gì đó, cả người Phong Lâm rõ ràng bùng lên một cơn bực bội dữ dội. Ngược lại, Vương Triệt chẳng dám nhúc nhích lấy một ly.
Tuyệt vọng hơn nữa là, có lẽ bị mùi máu tươi hấp dẫn, chẳng bao lâu sau, số lượng zombie lảng vảng ngoài kia lại nhiều lên trông thấy. Đến lúc này, họ mới sực nhớ ra, tầng này của tòa nhà văn phòng ngoài phòng làm việc của bọn họ còn có một công ty thiết kế kiến trúc khác. Cho dù là cuối tuần, bên đó vẫn còn nhiều người tăng ca.
Vương Triệt lắp bắp: "Có… có khi nào cả thành phố Bắc đều biến thành như vậy rồi không?"
Phong Lâm gắt: "Cậu hỏi tôi, tôi biết hỏi ai?"
"À đúng rồi!" Vương Triệt vội bò dậy, hỏi gấp: "Lúc sáng cậu đến đây chẳng phải có nói, hôm nay anh Dương ở ngoại ô sao? Ngoại ô bên đó tình hình thế nào rồi… mẹ kiếp, tôi quên mất là không có tín hiệu nữa!!"
Phong Lâm trừng mắt nhìn cậu ta một cái.
Vương Triệt lí nhí: "Không phải tôi muốn lắm lời, nhưng bây giờ rốt cuộc chúng ta phải làm sao?"
Phong Lâm không trả lời. Hắn rút ra một cây bút máy, "xoẹt" một tiếng đâm thẳng vào mắt gã phụ trách đã hóa thành zombie.
Vương Triệt bàng hoàng bừng tỉnh từ trong dòng ký ức.
Cậu ta biết Phong Lâm hồi trung học chơi bóng rổ, sau đó lại đi theo Dương Dịch Khâm tham gia câu lạc bộ võ thuật ở đại học, thân thủ không tệ. Nhưng cho dù đánh người hay va chạm khi tập luyện cũng hoàn toàn khác với việc lạnh lùng đâm xuyên da thịt như thế này. Ấy vậy mà Phong Lâm lại dám cắm ngập cả cây bút vào nhãn cầu một zombie, hệt như đang làm một thí nghiệm…
Nhìn gã phụ trách sau khi bị đâm thủng não liền cứng đờ, bất động, lại nhớ đến âm thanh ghê rợn kia khi bút xuyên qua mắt, Vương Triệt rùng mình, siết chặt chiếc mỏ lết trong tay, rồi lại hỏi lần nữa câu hỏi ban nãy: "Này, anh em, rốt cuộc vì sao cậu không sợ?"
Phong Lâm thu ánh mắt, ánh nhìn sắc lạnh lia về phía đống đồ đang chắn ở cửa, khẽ nghiêng đầu, khớp xương kêu răng rắc. Hắn xoay xoay chiếc rìu cứu hỏa trong tay, rồi sải bước thẳng đến cửa lớn.
"Bởi vì, tôi không thể chết ở đây."
…
Trước khi rời khỏi nhà bà Trần, Dương Dịch Khâm chợt nhớ ra điều gì, bèn dặn dò thêm vài câu: "Cháu thấy trong nhà bác vẫn còn lương thực dự trữ. Nếu không có gì nguy hiểm thì đừng hành động thiếu suy nghĩ, nhớ khóa kỹ cửa sổ, cũng đừng tùy tiện động vào ông Trần thì hơn."