Chương 15

Không ngờ, người phụ trách bị kéo ngược lại chẳng hề tỉnh táo hơn, ngược lại còn quay sang lao thẳng về phía Phong Lâm. May thay, phản ứng của hắn cực nhanh, lập tức tung một cước đá văng đối phương ra.

Căn phòng sau đó hỗn loạn, Vương Triệt vừa hét lớn vừa cầu xin đối phương tỉnh lại, còn hỏi xem có phải bị bệnh di truyền gì không. Phong Lâm thì nhanh tay tìm dây trói chặt người kia lại, định chờ đưa đến bệnh viện xử lý.

Phòng họp nhỏ chỉ có ba người. Lúc hai người chuẩn bị kéo gã phụ trách xuống tầng, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng động lộn xộn. Công ty hôm nay có năm người đi làm thêm, ngoài hai người họ, còn ba người khác ngồi làm việc ở văn phòng mở ngoài kia. Giờ ba người ấy cũng đang hoảng loạn chạy về phía phòng họp, vừa ngã vừa lảo đảo như muốn cầu cứu.

Thế nhưng khi Vương Triệt nhìn kỹ, suýt nữa tim ngừng đập.

Phía sau bọn họ là mấy bóng người cứng đờ, lảo đảo đuổi sát theo. Mắt đỏ ngầu, da xám xanh không còn giống người.

Mà người chạy phía trước cùng bọn họ, trên vai và cánh tay phải máu thịt lòi ra, vết cắn rách nát đến nỗi chẳng dám nhìn thẳng…

Cô gái bị cắn vì quá sợ hãi nên lao vào một phòng họp nhỏ khác, vội vàng khóa trái cửa.

Phong Lâm phản ứng nhanh hơn Vương Triệt một bước, lập tức chạy đến đóng cửa phòng họp của mình, còn dồn bàn ghế chặn thêm ở phía trước.

Chẳng bao lâu sau, gã đàn ông khóe miệng còn dính thịt vụn và vệt máu ở bên ngoài đã lao đến, gào thét gầm rú, đập ầm ầm lên cửa kính phòng họp.

Mà ở bên trong, vị phụ trách bị trói cũng đồng thời phát ra tiếng rống khàn khàn tương tự.

Hai phòng họp chỉ cách nhau một bức tường kính mờ, có thể mơ hồ nhìn thấy tình hình đối diện. Phong Lâm gõ mấy cái lên tấm kính, cất giọng trầm thấp nói với nữ nhân viên bị thương bên kia: "Lập tức lấy bàn ghế chặn cửa lại."

Nữ nhân viên toàn thân loang lổ máu, bị cảnh tượng vừa rồi dọa đến mức nước mắt nước mũi tèm nhem. Nghe lời hắn, cô ấy lảo đảo chặn cửa, sau đó đôi chân mềm nhũn, ngồi sụp xuống đất, hai tay ôm vết thương mà bật khóc nức nở.

Vương Triệt cũng ngây ngốc, run run hỏi: "G… giờ phải làm sao đây?"

Phong Lâm lạnh nhạt: "Trong đầu cậu nghĩ ra cái gì rồi?"

Tiếng gầm rú vọng khắp tai, Vương Triệt nuốt nước bọt, đáp run rẩy: "Chắc… chắc là giống nhau."

"Zombie."

"Zombie."

Không khí phòng họp lập tức rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Vương Triệt giống như mất hồn, đi như người gỗ đến bàn, cầm chai nước khoáng còn sót lại lúc họp ban nãy, ngửa cổ tu ừng ực hơn nửa chai, rồi ngây dại lẩm bẩm: "Không thể nào… chắc là giả… giả thôi."

Phong Lâm vẫn không từ bỏ, rút điện thoại ra, dù biết rõ chẳng có tín hiệu, hắn vẫn ngoan cố bấm đi cùng một dãy số.

"...Cứu… cứu tôi…" Nữ nhân viên đang nhốt mình trong phòng họp bên cạnh bỗng dựa sát vào vách kính, thoi thóp gõ cồm cộp, yếu ớt cầu cứu.

Vương Triệt hốt hoảng chạy tới, áp sát kính hỏi: "Sao rồi? Khó chịu lắm hả? Mau thử tìm cách cầm máu đi! Có tín hiệu là tôi gọi 120 cho cô ngay!"