Người bị gọi là Vương Triệt liếc nhìn cánh cửa kính được chặn tạm bằng vài thứ linh tinh, lại liếc ra hành lang nơi mấy con zombie đang lượn lờ. Cậu ta lập tức ngồi bệt xuống, tinh thần sụp đổ, sau đó mới kịp phản ứng, sợ đến mức nước mắt lã chã: "Trông… trông đây này… mẹ kiếp, thật sự không phải mơ… Sao lại biến thành ngày tận thế, thảm họa sinh hóa thế này cơ chứ… tao lo cho ba mẹ tao quá, khốn nạn…"
Một lát sau, Phong Lâm cất tiếng gọi: "Vương Triệt."
Vương Triệt quay đầu: "Gì?"
Phong Lâm ném cho cậu ta một thứ.
Vương Triệt nhìn kỹ, liền giật mình lùi ba bước: "Vãi chưởng!"
Đó là một cây mỏ lết dài bằng thép không gỉ, nặng nề rơi xuống sàn, vang lên tiếng "cạch" chói tai.
Còn Phong Lâm thì cầm lấy một cây rìu cứu hỏa, dứt khoát nói với Vương Triệt: "Cầm lấy, chúng ta rời khỏi đây."
"Rời khỏi đây?" Vương Triệt ngó ra ngoài nhìn đám zombie lang thang, vẻ mặt do dự: "Đừng chứ, bên ngoài nhiều zombie lắm, dù hôm nay là thứ Bảy, nhưng không thể coi thường số người tăng ca của đám công sở đâu."
"Không chạy thì ăn uống ở đâu? Cửa kính này không đủ chắc, zombie mà xông vào chặn kín lối ra thì trốn đi đâu?" Phong Lâm xoay cổ tay, giọng lạnh cứng: "Hơn nữa, Dương Dịch Khâm đang ở nhà một mình, nhỡ anh ấy sợ thì làm sao?"
"Anh em, cậu đừng nói thế… cho dù tôi có tè ra quần, anh Dương cũng sẽ không sợ đâu." Vương Triệt nhặt lấy cây mỏ lết, nhưng vẫn lẩm bẩm: "Nhưng cậu nói đúng, trong phòng họp này chẳng có nước, cũng chẳng có đồ ăn, cửa lại không chắc, ở lâu chắc chắn không an toàn. Có điều, tôi xưa nay chả đánh nhau bao giờ, đối diện zombie… tôi sợ mình không ra tay nổi."
Phong Lâm không trả lời, ánh mắt như đang nghĩ ngợi gì đó.
Đi theo hắn khởi nghiệp nhiều năm, Vương Triệt rất hiểu hắn. Hắn tính tình thẳng thắn, có lúc nóng nảy nhưng thật ra không khó chung sống. Chỉ có một điều, từ ngày trên sân bóng rổ lần đầu gặp đã bị Dương Dịch Khâm đánh cho thảm hại, trong mắt hắn từ đó chỉ có mình Dương Dịch Khâm, chẳng coi ai khác ra gì nữa.
Vương Triệt thoáng nhìn thi thể dưới đất, con zombie bị cây bút thép xuyên qua mắt, dịch não loang lổ, chỉ thấy sợ hãi đến mức giọng run bần bật: "...Anh em, tại sao cậu không thấy sợ vậy?"
Cậu ta vẫn còn nhớ như in cảnh tượng một tiếng trước. Lúc đó bọn họ đang cùng vị phụ trách kia họp bàn công việc, người đó bỗng nhiên toàn thân co giật, miệng sùi bọt trắng rồi ngã vật xuống đất.
Vương Triệt vội vàng rút điện thoại định gọi 120, nhưng phát hiện không hề có tín hiệu, mạng công ty cũng chẳng biết tắt từ khi nào. Phong Lâm thử cũng vậy.
Đúng lúc cả hai còn đang hoảng hốt sợ người kia phát bệnh nguy hiểm, một người đi rót nước nóng, một người định chạy ra ngoài tìm cứu viện, thì vị phụ trách ấy bỗng dừng co giật, lảo đảo đứng bật dậy.
Vương Triệt còn chưa kịp hỏi xem tình hình sức khỏe thế nào, sợ ông ta lăn đùng ra chết trong phòng họp thì bọn họ toi đời, thì đối phương đã đột ngột nhào về phía hắn với khuôn mặt dữ tợn.
Lúc đó cậu ta ngây người, chân như dính chặt xuống đất, suýt nữa bị cắn. May mà Phong Lâm kịp túm lấy kéo cậu ta ra sau, giúp cậu ta thoát nạn trong gang tấc.