"Không được." Anh lắc đầu: "Cháu định đi một chuyến đến trung tâm thành phố."
"Đến trung tâm để làm gì?" Bà Trần nhíu mày: "Ở đó người bị bệnh càng nhiều, càng nguy hiểm hơn chứ?"
"Cháu đi tìm người."
"Chờ chính phủ đến cứu không phải tốt hơn sao?"
"Nếu thực sự an toàn, chờ cứu viện dĩ nhiên là một lựa chọn. Nhưng người đó tính tình nóng nảy, em ấy nhất định sẽ đến tìm cháu." Nghĩ đến Phong Lâm, giọng Dương Dịch Khâm không kìm được mà dịu lại: "Cháu sợ em ấy xảy ra chuyện trên đường. Nếu chưa gặp mặt thì cháu không thể yên tâm."
Cũng giống như anh lo lắng cho hắn, với tính cách của Phong Lâm, sáng nay vì giận dỗi mà bỏ đi một mình, kết quả lại đúng lúc gặp phải biến cố này. Bây giờ hắn hẳn là chỉ muốn lập tức quay về bên cạnh anh.
Hơn nữa, dựa theo tin tức trên radio, ít nhất toàn bộ thành phố Bắc hiện giờ đều trong tình trạng hỗn loạn như vậy, nhưng chưa ai biết xác suất con người biến thành zombie là bao nhiêu. Dù chỉ là mười phần trăm, thì khu thương mại trung tâm cũng đã sớm rơi vào hỗn loạn, tuyệt đối không phải nơi có thể ở lâu.
Dương Dịch Khâm có mười phần chắc chắn rằng, Phong Lâm sẽ tìm anh. Thậm chí, ngay cả con đường hắn sẽ đi qua, anh cũng có thể đoán được.
["Dương Dịch Khâm, nếu có một ngày em chọc anh giận, anh bỏ đi thì nhất định phải đến chỗ lần đầu chúng ta gặp nhau, như vậy em mới biết tìm anh ở đâu."]
["…Bỏ nhà đi? Đừng nói mớ nữa, anh không trẻ con như thế."]
["Hơn nữa, phải gọi anh là anh Dương, đừng có vô lễ."]
…
Trung tâm thành phố.
Phong Lâm cắm thẳng một cây bút thép vào mắt gã đàn ông mà vài phút trước còn đang bàn chuyện hợp tác. Hắn rút ra, nhìn lớp dịch não dính trên ngòi bút, ghét bỏ ném sang một bên.
Hắn cau mày, bực bội nhìn bóng người lảo đảo ngoài cánh cửa kính mờ của văn phòng, trong đầu bất giác nghĩ đến Dương Dịch Khâm còn đang một mình ở nhà, lập tức hung hăng đá bay con zombie trước mặt.
Giống như một con sư tử đang giận dữ.
"Phong… Phong Lâm." Người đàn ông bên cạnh nuốt nước bọt, vừa sợ vừa run: "...Anh, anh bình tĩnh chút đi."
"Bình tĩnh? Bảo ông đây bình tĩnh thế nào?" Phong Lâm túm lấy cổ áo người nọ, kéo cả người lên, gằn giọng: "Nếu không phải mấy người khăng khăng bắt tôi dự tiệc tối qua, tôi có bị người ta hám fame chụp ảnh không? Tôi có cãi nhau với Dương Dịch Khâm không? Bây giờ anh ấy ở nhà một mình giận dỗi, mày mẹ nó bảo tao sao bình tĩnh được?!"
"Cho dù cậu nói thế… chuyện cũng đã xảy ra rồi, tôi đâu có cách gì khác!! Hơn nữa hôm qua mấy người không phải ở biệt thự ngoại ô sao?" Tên đàn ông giơ tay ra, mặt mày khóc mếu: "Anh em, cậu nhìn đám zombie ngoài cửa phòng làm việc đi, nghĩ kỹ lại xem… Ngoại ô người ít, anh Dương lại còn giỏi võ, hồi trước còn đè cậu đánh không phải sao? So đi so lại, rõ ràng bọn mình kẹt trong khu thương mại mới nguy hiểm hơn chứ!!!"
Sắc mặt Phong Lâm chẳng khá hơn là bao, hắn buông tay, không nói thêm một câu nào, chỉ đi thẳng đến góc văn phòng, như thể đang tìm cái gì đó.
Người đàn ông dè dặt hỏi: "Cậu… cậu làm gì vậy?"
"Đừng lắm lời." Phong Lâm không quay đầu, lạnh giọng ra lệnh: "Vương Triệt, trông cửa cho tôi."