Chương 11

Ngoài việc phá hủy bộ não, bất kể tấn công zombie thế nào thì cũng chỉ có thể tạm thời hạn chế hành động của nó. Cho dù có chặt đứt tứ chi, thậm chí chém đôi ngang hông, thì zombie vẫn có thể lần theo mùi máu thịt mà bò về phía con người.

Nếu thật sự đây chỉ là một trò đùa ác ý, vậy thì không nói đến việc diễn viên phải kiên trì nhập vai suốt cả tháng nay, chỉ riêng vấn đề an toàn thôi cũng đã là một mối nguy. Gặp phải những kẻ cực đoan thích kí©h thí©ɧ, hoặc gặp người bị dồn ép đến sợ hãi tột cùng, mất hết lý trí, thì biết đâu đối phương đã sớm bị đập nát đầu rồi.

Dương Dịch Khâm khép ô lại, mặc cho mưa xối thẳng lên người, siết chặt lấy cán ô, thử đưa mũi nhọn chĩa thẳng vào giữa trán của zombie.

"Không được!!" Tiếng hét chói gắt của phụ nữ cắt ngang động tác của anh.

Anh quay đầu nhìn, thấy bà Trần quỳ ngồi trên bậc thềm, tuyệt vọng vừa khóc vừa lắc đầu.

Rõ ràng bà ấy vẫn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, càng không biết cái gọi là zombie là gì. Trong mắt bà ấy, chồng mình chỉ là phát điên hoặc bị động kinh, vì thế mới mất lý trí mà đuổi theo cắn xé người.

Dương Dịch Khâm rút lại chiếc ô, kiểm tra lại độ chắc chắn của cổng sân, sau đó quay vào nhà lấy ra một sợi dây thừng. Anh tiến tới gần, dụ con zombie áp sát sát vào hàng rào, để cánh tay nhuốm máu của nó thò vào trong, rồi dùng dây buộc chặt nó vào thanh sắt chắc chắn.

Không thể ra tay gϊếŧ ngay, ít nhất cũng phải hạn chế hành động, đảm bảo nó không còn cơ hội cắn người khác.

Sau đó, anh đỡ bà Trần, người vẫn còn thất thần, vào trong nhà, rót cho bà ấy một cốc nước nóng: "Trong nhà mất điện rồi, nên nước máy cũng không nóng lắm."

Bà Trần run run nhận lấy cốc nước: "…Cảm, cảm ơn."

Mất điện khiến cả căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ đủ ánh sáng lờ mờ để nhìn thấy đại khái.

Con chó Becgie ngồi chồm chỗm bên cạnh bà Trần, vẫn giữ nguyên tư thế cảnh giác. Dương Dịch Khâm lấy một tấm chăn đưa cho bà ấy, đợi đến khi bà ấy bình tĩnh lại mới hỏi: "Có thể nói cho cháu biết đã xảy ra chuyện gì không?"

Bà Trần che mặt, nghẹn ngào: "Cậu thanh niên này… cháu thật là bình tĩnh quá…"

Anh lắc đầu: "Cháu không hề bình tĩnh, chỉ là hoảng loạn cũng chẳng ích gì."

Trong lòng anh cũng lo lắng cho Phong Lâm và bố mẹ mình.

Đặc biệt là Phong Lâm, bởi hắn không chỉ ở cùng thành phố Bắc, mà còn sống ngay tại trung tâm. Còn bố mẹ anh thì ở quê, có lẽ nơi đó chưa xảy ra biến đổi thế này. Dù có xảy ra, thì cổng sắt và tường cao ở miền quê phía Bắc vẫn chắc chắn hơn nhiều so với cửa sổ mong manh trong thành phố.

Trong dòng suy nghĩ và giả định ấy, anh theo bản năng gạt bỏ một khả năng rằng họ sẽ biến thành… zombie.

Chỉ cần chưa tận mắt chứng kiến, anh sẽ tin rằng họ vẫn an toàn. Và anh nhất định sẽ tìm được họ.

Cơn bão vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại. Việc quan trọng nhất bây giờ là làm rõ tình hình hiện tại, có như vậy mới tính được bước tiếp theo.

Bà Trần cũng hiểu đạo lý này.

"Chồng bác là đột nhiên ngất xỉu, rồi lại đột nhiên tỉnh dậy, sau đó liền đuổi theo cắn con chó nhà bác… Bác sợ quá, lúc đó chỉ muốn cầu cứu người khác, nhưng điện thoại không có tín hiệu, cuối cùng đành phải chạy ra ngoài. Chồng bác như vậy… là bị bệnh sao?"