Chương 42

Biết mình đã làm sai, Đàm Triết Văn xấu hổ cúi đầu: "Tôi nói tôi không cố ý, cô tin không?"

Gϊếŧ xác sống anh ta còn có sự chuẩn bị tâm lý, vừa rồi anh ta thực sự nghĩ mình sẽ bị thiêu chết.

Giản Duyệt tiếp tục bực bội nói: "Chúc mừng anh, anh là dị năng giả hệ hỏa rồi."

Nói rồi, Giản Duyệt đi về phía xác sống bị cháy đen, một chân đạp nát đầu xác sống, từ bên trong nhặt ra một viên tinh hạch trong suốt, bên trên còn dính chút máu đen và óc, lại lờ mờ thấy có ánh sáng ngũ sắc lấp lánh, nhưng không rõ ràng.

Cô đoán quả nhiên không sai, con xác sống này tuy chưa phải xác sống cấp một, nhưng đã gần đạt tới, nên trong đầu mới có tinh hạch.

"Cái cô đang cầm là gì?"

Người lên tiếng là Chu Hữu An.

Giản Duyệt ngẩng đầu, nhìn Chu Hữu An: "Bạn anh bị dọa mà cũng ra dị năng rồi, của anh đâu?"

Chu Hữu An mím môi, không biết nên nói gì, cô hình như đã khẳng định anh có dị năng.

Năng lực thần kỳ như đọc suy nghĩ, thật sự có thể tùy tiện nói ra ngoài sao?

Lúc này, Chu Hữu An lại mong mình có dị năng hệ hỏa như Đàm Triết Văn.

"Tôi vẫn chưa biết." Chu Hữu An chỉ có thể tiếp tục che giấu.

Quá phấn khích, khiến Đàm Triết Văn có chút lắp bắp: "Lửa? Dị năng giả hệ hỏa? Tôi sao?"

Hôm qua lòng bàn tay anh ta cũng lóe lên ánh lửa, tiếc là lúc đó anh ta tưởng là tĩnh điện, không ngờ mình lại là dị năng giả hệ hỏa!

"Đúng vậy." Giản Duyệt khẳng định: "Anh hồi tưởng lại cảm giác vừa rồi, thử nhiều lần nữa là có thể tự do vận dụng được rồi."

Đàm Triết Văn mừng rỡ ra mặt: "Dị năng giả có phải không sợ bị xác sống cào, cắn nữa không?"

"Đúng."

Giản Duyệt lại lần nữa đưa ra câu trả lời khẳng định.

Đàm Triết Văn càng vui hơn, nhặt dao lên, xoa tay hăm hở, lại vỗ vai Chu Hữu An, vẻ mặt an ủi: "Không tìm ra dị năng của cậu cũng không sao, anh em sẽ bao bọc cậu."

Chu Hữu An cũng khá vui mừng cho Đàm Triết Văn, có như vậy khi gϊếŧ xác sống sẽ không còn phải rụt rè, cũng không cần lo lắng bị lây nhiễm nữa.

Đàm Triết Văn vẫn còn đang hưng phấn, hùng hồn nói: "Lát nữa xác sống nào tới, cứ giao cho tôi hết!"

Hiện tại anh ta cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh.

Bạn có tin vào ánh sáng không?

Anh ta cảm thấy mình chính là ánh sáng.

Nghe được tiếng lòng của Đàm Triết Văn, khóe miệng Chu Hữu An co giật.

Theo lời Đàm Triết Văn vừa dứt, những xác sống ở gần đã nghe tiếng mà đến.