Chương 31

Giản Duyệt xé ga trải giường, buộc tất cả xăng dầu lại với nhau, còn lại nửa dải ga trải giường, cô đóng gói tất cả vật tư mà Đàm Triết Văn mang về.

"Anh cõng bạn anh đi."

Giản Duyệt cài con dao bên hông, một tay xách một gói lớn, đi ra ngoài.

Đàm Triết Văn nhìn mà há hốc mồm.

Đây là cô gái có sức mạnh siêu nhiên sao?

Chắc chắn rồi!

Người đàn ông trưởng thành bình thường còn chưa chắc có sức mạnh như vậy.

Trong hành lang, có xác sống nghe thấy động tĩnh, điên cuồng đập cửa, kéo theo cả xác sống ở các tầng trên dưới cũng bị kinh động, khắp nơi đều là tiếng gầm gừ trầm thấp của xác sống, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể phá cửa xông ra.

Ba người thuận lợi lên thang máy, rồi lại thuận lợi xuống đến tầng một.

Bên ngoài cửa kính, lại tụ tập thêm vài con xác sống, may mà cánh cửa khá nặng, xác sống không dùng sức thì không đẩy ra được.

Lúc này cũng không cần quan tâm đến chuyện tắt đèn hay không nữa, Giản Duyệt đặt đồ xuống, kéo cửa ra. Con xác sống đang nằm bò trên cửa ngã nhào vào trong, chưa kịp chạm đất đã bị chém bay đầu.

Mấy con còn lại cũng giống như chặt rau, bị Giản Duyệt chém.

Giản Duyệt bình tĩnh cầm gói đồ, đi ra ngoài, ném vào thùng sau xe.

Cô còn tiện tay nhấc Chu Hữu An đang nằm trên lưng Đàm Triết Văn, dễ dàng ném lên ghế sau.

Đàm Triết Văn nhìn Giản Duyệt một cách kỳ lạ, trong lòng thầm kiên định quyết tâm ôm đùi. Trong tận thế mà có người bạn đồng hành như vậy thì sự an toàn được đảm bảo rất nhiều.

Đàm Triết Văn lại lái xe quay về khu dân cư, dừng trước cửa tòa nhà, cùng Giản Duyệt mang đồ lên lầu.

Giản Duyệt lấy chìa khóa của Giản Á Hoành, trực tiếp mở cửa vào nhà, không cần phải gọi cửa nữa.

Giản Á Hoành và Thẩm Huệ Quyên đang xem tin tức trên TV, bật tiếng rất nhỏ, thấy Giản Duyệt đưa Đàm Triết Văn về thì rất ngạc nhiên.

"Duyệt Duyệt, sao con lại đổi ý vậy?" Giản Á Hoành kỳ lạ hỏi.

Giản Duyệt tùy tiện đáp: "Con thấy họ tội nghiệp quá."

Đàm Triết Văn lịch sự mỉm cười, không nói gì.

Thật sự mà nói, nhìn cái vẻ tàn nhẫn khi Giản Duyệt chém xác sống, thì không giống một người dễ mềm lòng chút nào.

Giản Á Hoành và Thẩm Huệ Quyên đều không tin lời Giản Duyệt nói, nhưng cũng không hỏi thêm nữa.

"Cảm ơn nữ hiệp, chú và dì đã cho con tá túc."

Đàm Triết Văn cảm ơn, ném Chu Hữu An vẫn còn bị trói chặt trên lưng xuống chiếc ghế sofa đơn bên cạnh.