Chương 48

Editor: Trâm Rừng

Có chủ nhà thấy họ liền chụp ảnh gửi vào nhóm, không biết họ muốn làm gì.

【6-602 Hoàng Thần Hân: Hàng xóm ơi, người ta làm được đến mức này tại sao chúng ta không làm được? Chị em chúng tôi quyết định dẫn dắt hàng xóm tòa nhà số sáu tự cứu mình! Ai muốn tham gia thì đăng ký!】

【6-602 Hoàng Thần Linh: Tôi đăng ký.】

【3-1103 Lý Lệ Hà: Con gái tòa nhà số sáu người ta còn hành động, đàn ông tòa nhà số ba chúng ta còn làm rùa rụt cổ à?】

【2-2404 Tần Hiểu Nhu: Anh chị em tòa nhà số hai ơi, hành động đi chứ? Em tham gia với.】

【3-1701 Lương Hạo: Hàng xóm ơi, tôi đã cầm rìu và dao ra khỏi nhà rồi, bắt đầu từ tầng 17 trước, mọi người hành động thôi! GOGOGO!】

【1-304 Thẩm Bác Vĩ: Hàng xóm cố lên, chúng tôi đã dọn dẹp đến tầng 7 rồi.】

【1-701: Đại ca uy vũ! Không nói lời thừa, chủ yếu là làm!】

【1-1602: Các đại ca cứu mạng với, tôi sắp chết đói rồi, không biết có đợi được cứu viện không.】

【4-802 Hứa Bằng Phi: Người tòa nhà số bốn đến gia nhập với tôi đi, một mình tôi không kham nổi, mọi người đoàn kết hợp tác mới có đường sống.】

Người tòa nhà số năm đều @ Quách Kiếm Vân, nhưng anh ta không có phản hồi gì.

Diệp Lăng và những người khác không có thời gian xem nhóm, năm người họ một đội nhỏ, nhanh chóng tiến về phía đồn trú.

Trên đường có ba con tang thi xông tới.

Diệp Lăng đi đầu một chĩa đâm tới, "xụt" vậy mà trực tiếp đâm thủng hộp sọ tang thi!

Diệp Lăng lập tức nhận ra là Lâm Mỹ Kỳ dùng dị năng sửa đầu chĩa sắc bén hơn rồi.

Thật là dị năng tốt!

Rất nhanh cô phát hiện xương tang thi nói chung cứng hơn ban đầu, tốc độ cũng hơi tăng lên, sức mạnh có dấu hiệu tăng lên rõ rệt.

Hôm nay mới là ngày thứ tư kể từ khi biến dị bắt đầu, tang thi đã có tiến hóa rõ rệt.

Xem ra thời gian dành cho họ không còn nhiều!

Diệp Lăng nhắc nhở mọi người chú ý.

Rất nhanh họ tiến đến đồn trú của cảnh sát.

Đồn trú này chỉ có ba gian nhà ván, sơn màu xanh trắng, tuy khóa cửa nhưng rất dễ mở.

Trịnh Lập Đạt và Vương Bỉnh An phụ trách canh gác, Hoàng Mao trực tiếp dùng xà beng cạy khóa cửa.

Họ đẩy cửa bước vào, bày trí trong phòng rất đơn giản, một dãy tủ gỗ dựa tường, hai chiếc bàn làm việc không lớn dựa cửa sổ.

Nhanh chóng tìm kiếm một lượt, họ tìm thấy hai con dao găm tiêu chuẩn, hai cây dùi cui điện, hai chiếc mũ bảo hiểm cảnh sát, hai chiếc áo chống đâm, hai chiếc khiên chống bạo động, còn có hai chiếc chĩa chống bạo động.

Loại chĩa này là đồ bảo hộ không phải vũ khí, đầu tròn dùng để cố định đối phương chứ không thể gϊếŧ địch, nhưng chất lượng tốt, bền.

Họ chia đồ ngay tại chỗ.

Diệp Lăng và Trịnh Lập Đạt hiện tại là chủ lực gϊếŧ địch liền lấy áo chống đâm và dao găm.

Mũ bảo hiểm của hai người đều khá chắc chắn, mũ bảo hiểm liền chia cho Hoàng Mao và Vương Bỉnh An.

Bây giờ Vương Bỉnh An và Hoàng Mao chủ yếu phòng thủ phía trước, liền cho hai người dùng khiên.

An Sen lấy một cây dùi cui điện và một cây chĩa chống bạo động, anh ta không có dị năng hệ lực lượng chủ yếu đi sau khiên chống bạo động hỗ trợ.

Trịnh Lập Đạt không ngờ mấy người Diệp Lăng lại cho hắn những thứ tốt như vậy, cảm động vỗ ngực, "Mọi người yên tâm, Trịnh Lập Đạt tôi theo các anh đến cùng!"

Hoàng Mao: "Có đại ca ở đây, chúng ta vĩnh viễn không chia lìa!"

Mấy người đàn ông nhao nhao phụ họa, "Đúng, không chia lìa."

Họ đã không coi Diệp Lăng là con gái nữa, cô đánh quái mạnh nhất, lợi hại nhất, trong mắt họ chính là đại ca, đội trưởng.

Diệp Lăng: "Lát nữa chúng ta đi đồn cảnh sát ở trên phố lấy thêm vũ khí, cố gắng trang bị cho mỗi người một bộ đầy đủ."