Chương 47

Editor: Trâm Rừng

1 giờ chiều cô dậy ăn cơm.

Cô lấy những thứ tạm thời không dùng đến mà không hỏng trong không gian ra đặt ở 1204, tủ lạnh thu được ở quán mì trước đó cũng đặt ở đây, tủ lạnh ở 1204 cũng bị nhét đầy.

Sau này mấy căn nhà cô thu chìa khóa có thể dùng làm nhà kho.

Tủ lạnh nhà cô cũng bị nhét đầy kem, thịt đông lạnh, cá, sủi cảo đông lạnh, bánh ú, các loại bánh bao.

Cô sắp xếp lại trái cây có sẵn và thu thập được ở nhà, để Tiểu Bất Điểm tùy ý ăn.

Tiểu Bất Điểm giống cô rất thích ăn trái cây, chỉ là quá hiểu chuyện không nỡ ăn.

Diệp Lăng: "Mỗi ngày đều phải ăn trái cây, muốn ăn gì thì ăn, không ăn sẽ hỏng mất, hơn nữa chị còn sẽ thu thập về nữa."

Tiểu Bất Điểm gật đầu: "Vâng ạ, chị."

Mấy người Hoàng Mao xuống tìm cô cùng nhau xuất phát, tiện thể mang cho Tiểu Phạm và Lâm Mỹ Kỳ nửa bao gạo, bảo hai người giúp trả công cho những chủ nhà làm việc.

Vật tư có hạn họ sẽ không cho bừa bãi, càng không cho nhiều.

Lâm Mỹ Kỳ: "Tiểu Diệp, cuối cùng dị năng của tôi cũng có chút tiến bộ rồi!"

Trước đây cô chủ động nói giúp Diệp Lăng nấu cơm, Diệp Lăng lại nói Tiểu Bất Điểm ở bên cạnh giúp rồi, khiến Lâm Mỹ Kỳ và Tiểu Phạm ngạc nhiên không ít.

Lâm Mỹ Kỳ liền cảm thấy mình còn không bằng một đứa trẻ biết ôm đùi, nhìn xem Tiểu Bất Điểm người ta ôm đùi chắc chắn thế nào? Để không bị tụt lại phía sau cô liền liều mạng làm mạnh lên chút dị năng ít ỏi của mình.

Cô là dị năng hệ kim, chỉ là ban đầu rất yếu, gần như không có, cô ngại không dám nói với Diệp Lăng.

Ban đầu cô có thể uốn cong một cây kim, ba ngày sau có thể uốn cong một cây đinh, nhưng lại chê không có tác dụng gì.

Tiểu Phạm giúp cô nghĩ ra một ý, bảo cô đổi hướng thử xem, xem có thể giúp Diệp Lăng và những người khác mài dao không.

Nghe ý của cô, Diệp Lăng đưa chĩa sắt cho cô, "Tôi tự mài rồi, không dùng được lắm, cô xem dùng dị năng có được không? Mài tốt thì tôi cho cô lương thực."

Lâm Mỹ Kỳ lập tức xua tay, "Không cần không cần, trước đây cô chia cho tôi vẫn chưa ăn hết."

Cô ra sức điều động dị năng toàn thân để sửa chữa đầu nhọn của chĩa sắt.

Chĩa sắt vốn có ba đầu nhọn sắc bén, sau khi bị cùn đi cùn lại thì không dùng được mấy, đá mài dao cũng không ăn thua.

Diệp Lăng chăm chú nhìn tay Lâm Mỹ Kỳ, chỉ thấy một luồng khí lưu nhỏ có thể nhìn thấy bằng mắt thường đang dao động trong lòng bàn tay cô, theo cô thúc giục dị năng, luồng khí lưu kia liền bao lấy một đầu nhọn của chĩa.

Một vệt kim quang nhàn nhạt lóe lên, đầu nhọn bị cùn liền sắc bén như mới!

Diệp Lăng: "Oa, rất tốt!"

Mấy người Hoàng Mao cũng nhìn đến ngây người.

Lâm Mỹ Kỳ sửa xong một đầu nhọn thì trán đã bắt đầu đổ mồ hôi, đầu thứ hai rất vất vả mới sửa xong, đầu thứ ba thì hoàn toàn không còn sức để sửa chữa.

Diệp Lăng: "Được rồi."

Hai cái là đủ dùng.

Cô từ trong túi lấy ra một nắm tinh hạch màu xám đưa cho hai người, "Các cô cũng luyện tập hấp thụ tinh hạch nhiều vào nhé."

Lâm Mỹ Kỳ cuối cùng cũng tìm được vị trí của mình, kích động đến mắt đỏ hoe, "Vâng, yên tâm đi, tôi sẽ cố gắng nâng cao dị năng!"

Tuyệt đối không làm người vô dụng!

Diệp Lăng và những người khác đều đội mũ bảo hiểm, đeo ba lô hai quai, sau lưng buộc rìu, xà beng, trên đùi buộc mấy con dao chặt xương, tay cầm chĩa sắt hoặc ống sắt dài.

Tang thi gần đó đã bị dọn dẹp sạch sẽ, lúc này họ chạy bộ nhanh chóng đi qua.