Chương 44

Editor: Trâm Rừng

Có người phổ cập tình hình điện lực các thành phố, Diệp Lăng lướt tìm thông tin tỉnh thành phố A.

Tỉnh này có hai nhà máy điện hạt nhân, còn có mấy nhà máy điện mặt trời, ngoài ra cũng có mấy nhà máy thủy điện và điện gió nối lưới.

Thành phố A vì nguồn nước dồi dào, xây dựng hai nhà máy thủy điện lớn, chắc có thể cầm cự được lâu hơn một chút.

Cô vẫn phải ra ngoài thu thập máy phát điện, xăng dầu diesel và tấm pin mặt trời, các loại ắc quy, để phòng trường hợp cúp điện cúp khí đốt.

Nhưng trước khi ra ngoài cô phải thu thập càng nhiều tinh hạch càng tốt để mở rộng không gian, nếu không có vật tư cũng không tiện mang về.

Muốn ra ngoài tìm kiếm vật tư, cô còn phải tìm vũ khí và đồ bảo hộ chuyên nghiệp.

Dao trên tay họ đều không bền, rất nhanh sẽ cùn và gãy, dao chặt xương của cô cũng gãy mũi, ba mũi của chĩa sắt cũng gãy mất hai, đá mài dao mài qua cũng chỉ cố cầm cự, ngoài ra áo chống đâm, khiên chống bạo động các loại đều là thứ cần thiết.

Lục Nhất Minh vẫn không xuất hiện nữa.

Diệp Lăng liền bỏ điện thoại xuống, thúc giục đốm sáng nhỏ chuyên tâm tu luyện.

"Ầm——"

Không biết từ đâu đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn.

Trong màn đêm vậy mà lại bốc lên một đám mây hình nấm khói đen.

Những người sống sót đang ngủ đều bị đánh thức, nhao nhao chạy ra cửa sổ xem. Ở vị trí khu dân cư của họ không nhìn thấy gì, nhưng bây giờ mạng vẫn chưa đứt, rất nhanh đã có tin tức lan truyền trong nhóm.

【Có người nói là nhà máy nổ, có người nói là bình gas nổ.】

【Động tĩnh lớn như vậy phải bao nhiêu bình gas? Là để nổ quái vật sao? Hàng xóm chẳng phải sẽ gặp xui xẻo theo à?】

【5——401: Nếu tôi suy sụp, tôi cũng nổ!】

【5——501: Anh bạn, không đến mức đó đâu, chẳng phải đã đưa đồ ăn và nước xuống cho anh rồi sao? Cố gắng thêm chút nữa.】

【5-1504 Loan Cường: @1201@1203 Các người cứ chờ đấy, nổ chết các người!】

Diệp Lăng bị đánh thức, cầm điện thoại lên nhìn.

Đã 3 giờ sáng.

Cô dứt khoát dậy mặc quần áo, định dọn dẹp tầng hầm để xe, rồi lặng lẽ ra ngoài xem xét tình hình bên ngoài.

Diệp Lăng trang bị vũ trang đầy đủ, đội mũ bảo hiểm và vòng cổ, sau đó dùng băng dính quấn chặt cánh tay và chân, rồi đeo một chiếc ba lô hai quai ra ngoài làm bình phong.

Cô đi thang máy thẳng xuống tầng hầm thứ hai.

Tầng hầm rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi vù vù từ lỗ thông gió, vì mấy ngày không dọn dẹp, bên dưới tràn ngập một lớp bụi bặm.

Diệp Lăng phán đoán tầng hầm không có mấy con tang thi, không cần phải chặn vị trí.

Cô nghe thấy tiếng gầm gừ nhưng không thấy tang thi đến, trí thông minh của chúng quá thấp chắc chắn sẽ lạc đường. Hết cách, cô chỉ có thể tự mình tìm đến.

Cô gϊếŧ tổng cộng ba con tang thi trong tầng hầm.

Diệp Lăng men theo lối đi đi lên, đến cửa bắc của bãi đậu xe.

Phần lớn đèn đường bên ngoài vẫn sáng, chiếu sáng mặt đất.

Con đường này không phải là đường chính, bình thường xe cộ rất ít nhưng vẫn có vài vụ tai nạn giao thông.

Một vụ va chạm trực diện, ước chừng một trong hai tài xế bị quái vật xâm nhập, xe mất lái lao vào làn đường đối diện.

Một vụ xe đâm bay lan can đường, quệt vào cây bên đường rồi đâm vào cửa hàng ven đường.

Có tang thi gầm gừ trong xe, còn có con lảo đảo xung quanh xe.

Ven đường có không ít cửa hàng, ngoài hiệu thuốc và cửa hàng tiện lợi 24 giờ thì không có cửa hàng nào mở cửa lúc 1 giờ sáng.

Phía bắc khu dân cư là khu khám sức khỏe của bệnh viện và một khách sạn hội nghị thương mại năm sao.

Phía đông khu dân cư là một con đường chính, giờ cao điểm sáng và tối xe cộ rất đông, nhưng lúc 1 giờ sáng thì khá vắng, tai nạn xe cộ và quái vật chắc sẽ không nhiều.

Phía đông đường là hai khu dân cư khác, ở đó có một đồn cảnh sát.

Mục tiêu của Diệp Lăng là đồn cảnh sát đó, may mắn thì có lẽ tìm được vũ khí chuyên dụng, các loại đao đủ tiêu chuẩn.

Những thứ cô đang có ngoài con dao chặt xương cũ kỹ ra thì đều hỏng hết, cứ thế này thì không có vũ khí thuận tay để dùng nữa.

Cô đảo mắt nhìn một vòng quyết định chặn địa hình dọn dẹp quái vật dọc đường trước.

Tuy lúc 1 giờ sáng khi bùng phát bên ngoài sẽ không có nhiều người, nhưng cẩn tắc vô áy náy.

Những chủ nhà trên lầu không ngủ vẫn luôn theo dõi khi nào quân đội vào thành liền nhìn thấy cô.

Có người nhắn tin trong nhóm.

Hoàng Mao bị tiếng nổ đánh thức cũng không ngủ được, thấy tin nhắn trong nhóm lập tức gọi điện cho Diệp Lăng xin tham gia.

Tuy họ không thể hấp thụ tinh hạch nhanh chóng, nhưng theo số lượng tang thi bị gϊếŧ tăng lên, dị năng của họ cũng đang phát triển.

Diệp Lăng: "Khu vực trống trải nguy hiểm hơn nhiều so với dọn dẹp từng tầng."

Hoàng Mao: "Đại ca, sống trong mạt thế ngày nào mà không nguy hiểm? Chúng tôi không muốn nằm trên giường chết đói."

Diệp Lăng liền bảo họ đến nhanh.

Rất nhanh mấy người Hoàng Mao, Vương Bỉnh An, Trịnh Lập Đạt, An Sen trang bị vũ trang đầy đủ chạy ra tập hợp.

Diệp Lăng nói qua kế hoạch, trước dọn dẹp quái vật, trời sáng rồi đi tìm vũ khí chuyên dụng.

Mấy người rất hưng phấn: "Làm thôi!"

Bây giờ họ có thể khống chế sức mạnh, có thể chạy nhanh nhẹn, nhưng khứu giác của tang thi rất nhạy bén, rất nhanh đã có năm con tang thi vây lại.

Lan can trên đường đổ ngổn ngang một mảng lớn, lại rất yếu, không thể làm vật cản, họ cần đối đầu trực diện.

Việc này nguy hiểm hơn nhiều so với dọn dẹp từng tầng trong khu dân cư!

May mắn là người của họ đông, đã phối hợp ăn ý, không ai kéo chân ai.

Diệp Lăng dùng chĩa sắt đâm con nhanh nhất, nó rất khỏe, nhưng sức mạnh của Diệp Lăng bây giờ cũng không kém nó, trực tiếp đẩy nó lùi về phía sau.

Vương Bỉnh An dùng gậy quật ngã con thứ hai, Trịnh Lập Đạt lập tức nhào lên bồi thêm một đao, An Sen quét ngã con thứ ba, Hoàng Mao lên bồi thêm một đao.

Lúc Diệp Lăng đẩy lùi con thứ nhất, lại vung rìu chém con thứ tư đang bò tới, rồi kéo chĩa sắt về, một rìu giải quyết con thứ nhất.

Con thứ năm cũng bị Vương Bỉnh An giải quyết!