Editor: Trâm Rừng
Mọi người móc tinh hạch đều đưa cho Diệp Lăng, Trịnh Lập Đạt vì không hấp thụ được cũng đưa cho cô.
Diệp Lăng cũng không từ chối, cô sẽ cho hắn nhiều đồ ăn hơn.
Trên ban công một nhà ở tầng 9 tòa nhà số 4, chủ nhà 802 Hứa Bằng Phi đứng bên cửa sổ ngưỡng mộ nhìn đội nhỏ tòa nhà số 8 đang bận rộn dưới đất.
Hồi trẻ ông ta từng đi bộ đội, sau chuyển ngành vào đội hình cảnh, về hưu rồi cũng thích đấm bốc câu cá, sức khỏe vẫn tốt, tuy đã hơn sáu mươi nhưng vẫn tráng kiện.
Ông ta cũng giác tỉnh dị năng hệ lực lượng, nhưng một mình gϊếŧ tang thi thì hơi đuối sức.
Trong nhóm mọi người nói thì hay, người thật sự hành động chẳng có mấy.
Trước đây cũng có hai chàng trai trẻ tuổi cùng ông ta lập đội gϊếŧ tang thi, kết quả ở cầu thang tầng 10 gặp năm con chặn cửa, bọn họ sợ hãi bỏ ông ta lại mà chạy mất.
Một mình ông ta khó xoay sở, chỉ có thể dọn dẹp trên dưới nhà mình trước, nhưng có vài chủ nhà vẫn oán trách ông ta có phải cố ý không dọn dẹp trước cửa nhà mình hay không.
Một tay ông ta xách rìu, một tay cầm dao chặt thịt, kiên định bước về phía nhà kế tiếp.
Trong nhóm.
【7-1003 Anh bạn Sen im lặng: @1404 Đại ca cầu lập đội! Tòa nhà số bảy của chúng tôi cần đại ca cứu giúp để sinh tồn!】
Anh bạn Sen im lặng tên thật là An Sen, là một người dẫn chương trình trực tuyến, cả ngày ca hát nhảy múa bán hàng, khiến hàng xóm thường xuyên khiếu nại anh ta.
Trước đây anh ta đi dạo trong khu dân cư giả vờ tình cờ gặp Diệp Lăng để tán tỉnh cô, Diệp Lăng tưởng anh ta muốn quảng bá kênh trực tiếp của mình, cũng đã mua vài món đồ của anh ta.
Sau này anh ta phát hiện Diệp Lăng không bị tán tỉnh thì từ bỏ ý định.
Bây giờ anh ta nhìn thấy mấy người Diệp Lăng từ cửa sổ phía tây, tuy cô ấy ăn mặc như người máy ngoài hành tinh thì anh ta vẫn nhận ra ngay.
Anh ta thấy Hoàng Mao nói gì đó với Diệp Lăng, Diệp Lăng gật đầu, rất nhanh anh ta nhận được tin nhắn của Hoàng Mao: Anh bạn, đợi chút nhé.
An Sen mừng đến suýt nhảy dựng lên, anh ta đã dọn dẹp xong quái vật ở hành lang tầng 10, nhưng tầng 9 và tầng 11 đều rất nhiều, một mình anh ta không dám đi.
Anh ta thức tỉnh dị năng hệ lửa, nghe thì oai phong nhưng chẳng có tác dụng gì, chỉ có thể dùng làm bật lửa.
Anh ta cũng không dám đốt lửa trong lầu đâu!
Diệp Lăng và những người khác dọn dẹp xong đám quái vật tập trung ở Tây Môn, sau đó đi dọn dẹp quái vật ở tòa nhà số bảy.
Lúc này đã 7 giờ, họ muốn tăng tốc để cố gắng xong việc trước 10 giờ.
Diệp Lăng thấy dưới lầu có mấy ống sắt dùng để cố định cây, có thể dùng để chọc tang thi ở xa, còn có thể dùng để chống cửa.
Cô ra hiệu cho mấy người Trịnh Lập Đạt đi chặt mấy cái.
Ống sắt được cố định vào cây bằng các dây rút nhựa, chỉ cần chặt đứt dây nhựa là được.
Trong nhóm nhỏ tòa nhà số 8 có người cầu cứu.
【802: @1404 Đại ca, có thể chia cho nhà tôi chút đồ ăn không, tôi không tích trữ gì cả, sắp hết rồi.】
【1501: Họ lấy rất nhiều gạo mì từ quán mì và quán cơm nhanh ra, nên chia cho chúng ta một ít chứ, mọi người đều là người sống sót, tài nguyên là của chung.】
【Lâm Mỹ Kỳ: @8-1501 Anh muốn thế nào không xuống lấy đi? Không có chân à? Ồ, là đồ vô dụng không chịu làm việc đấy mà.】
【Lâm Mỹ Kỳ: @802, đại ca bảo xuống đào đất trồng rau, còn bảo dọn dẹp xác, vận chuyển vật tư, những việc này đều có thể dùng sức lao động đổi lấy lương thực, sao anh không tham gia?】
【802: Xin lỗi, tôi... chân tôi không tốt.】
Lâm Mỹ Kỳ liền kết bạn riêng nhắn tin cho anh ta: Anh có dị năng gì không?
Chân không tốt mà vẫn sống được, tám phần là có dị năng rồi.
802: Tôi hình như có thể biến đá thành đất?
Anh ta vẫn chưa hiểu rõ dị năng của mình lắm, hình như cũng có thể biến một nắm đất nhỏ thành đá?
Lâm Mỹ Kỳ: Vậy anh là dị năng hệ thổ rồi! Được rồi, anh đợi tôi mang cho anh chút đồ ăn.
Đại ca chắc chắn sẽ khen cô ta chủ động chiêu mộ người có dị năng.