Chương 34

Editor: Trâm Rừng

Khi xuất phát Tiểu Phạm và Lâm Mỹ Kỳ cũng đến.

Tiểu Phạm xách gậy bóng chày, đeo khẩu trang và một chiếc kính bơi chất lượng rất tốt, mẹ cô là bác sĩ đã nói với cô tang thi cắn người sẽ lây bệnh, có lẽ chất lỏng của tang thi xâm nhập vào cơ thể người cũng sẽ lây nhiễm, nên phải chú ý phòng hộ.

Mọi người liếc nhìn cô một cái, không nói gì liền cùng nhau xuống lầu.

Hành lang tầng 5 cũng có ba con tang thi đang lảng vảng, đây là một con tang thi từ tầng 6 vô tình lăn xuống đã cắn hai người chạy ra từ tầng 5.

Có Vương Bỉnh An, Trịnh Lập Đạt và tóc vàng ba người giúp đỡ, Diệp Lăng đỡ vất vả hơn nhiều, tiếp theo cơ bản không có gì khó khăn.

Tầng 4 toàn quân bị diệt.

Ở tầng này Tiểu Phạm gϊếŧ được một con tang thi, nó bị cắn chưa ăn gì, bò trên đất gần như không đi nổi, bị cô một gậy đập vỡ đầu.

Lâm Mỹ Kỳ thấy Tiểu Phạm ra tay, cô cũng vừa la hét vừa gϊếŧ một con tang thi không ăn gì, vũ khí là một cây gậy sắt lấy được từ nhà một chủ hộ nào đó.

Diệp Lăng bảo bọn họ tự đào tinh hạch mang đi.

Lâm Mỹ Kỳ vừa dùng dao chặt xương đào tinh hạch vừa nôn thốc nôn tháo, đào xong cô và Tiểu Phạm ngồi trên đất vừa khóc vừa cười.

Cuối cùng cũng bước ra được bước đầu tiên.

Trần Huy lén liếc nhìn Tiểu Phạm một cái, theo bản năng tránh xa cô ta.

Bọn họ một hơi dọn dẹp xong tầng hai, cuối cùng tập trung phân phối vật tư.

Lần này Diệp Lăng cho Tiểu Phạm và Lâm Mỹ Kỳ nhiều hơn một chút, ngoài gạo, mì, muối, thịt còn cho thêm một ít kẹo bánh.

Bọn họ đi thang máy về nhà đưa một chuyến vật tư, sau đó cùng nhau xuống dọn dẹp tầng một.

Tầng một là tầng lửng, có hai con tang thi đang lảng vảng.

Tám tòa nhà có tổng cộng ba cửa, vốn dĩ đều cần quẹt thẻ hoặc dùng APP để ra vào, để tiện đi lại nhiều người đi cửa phía đông và phía tây, hai cửa này bình thường không đóng, bây giờ có tang thi lảng vảng vào.

Diệp Lăng ngửi thấy trong không khí có mùi thuốc súng, quay đầu hỏi mấy người tóc vàng: "Mấy người có ngửi thấy mùi thuốc súng không?"

Mấy người lắc đầu.

Trần Huy: "Tôi cũng ngửi thấy."

Tóc vàng mừng rỡ: "Bộ đội vào thành rồi?"

Mới ngày thứ ba mà bộ đội đã dọn dẹp xong bên trong bắt đầu dọn dẹp ra ngoài rồi sao?

Mọi người vẫn luôn mong ngóng bộ đội lái xe bọc thép, xe tăng ầm ầm tiến vào thành phố, cứu họ khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, nhưng lý trí nói cho họ biết đây là tai họa của toàn nhân loại, phần lớn mọi người biến dị trong giấc ngủ, quân doanh lại là đơn vị tập thể càng dễ dàng thất thủ hơn.

Cho dù bọn họ có thể giành lại quân doanh, e rằng quân số cũng phải giảm đi rất nhiều.

Cậu ta lướt xem mấy chục nhóm chat của mình, quả nhiên có người chuyển tiếp hình ảnh và video xe quân sự lái vào khu nhà máy Giang Bắc thành phố A.

【Iron Man Bảo Vệ: Các ồng chí! Cùng tất cả đồng bào gặp nạn! Bộ đội vào thành rồi! Cuối cùng cũng vào thành rồi! Sự kiên trì của chúng ta có ý nghĩa!】

【khld: Đến đâu rồi đến đâu rồi? Bao giờ đến khu nhà chúng tôi?】

【Đội Cứu Hộ Mèo: Hu Hu Hu! Tôi muốn ăn một bữa mì gói ăn mừng, hai ngày nay tôi đều không dám ăn no.】

Ở nơi xa xôi mà bọn họ không nhìn thấy, từng đoàn xe quân sự đang tiến về khu nhà máy thành phố A để tiến hành dọn dẹp trên diện rộng.

Đạn xả ra như mưa, tạo thành một mạng lưới hỏa lực dày đặc.

Phía sau, xe quân sự tiến vào nhà kho, bốc dỡ một lượng lớn vật tư lên xe.

Tiếng súng và tiếng nổ dày đặc xuyên qua mặt sông không ngừng lan rộng, những người sống sót ở bờ bên kia lập tức hoan hô.

Bộ đội cuối cùng cũng đến, đến cứu họ rồi!

Nhóm cư dân trong khu chung cư cũng có người thạo tin bắt đầu gửi ảnh và video ngắn, mấy nhóm chat đều sôi sục.