Chương 31

Editor: Trâm Rừng

Trịnh Lập Đạt này khác hẳn trước kia, cao hơn một chút, thân hình cũng vạm vỡ hơn, nhìn cánh tay và ngực cuồn cuộn cơ bắp là thấy rất an toàn.

Hắn ta tiến hóa rồi, chắc chắn rất lợi hại.

Cô Phạm đưa chiếc ba lô nặng cho con gái, rồi đưa cả gạo, mì, dầu mà mình đang xách cho con bé, bảo con bé mang về nhà trước.

Tiểu Phạm nghĩ trên đường đi cũng không nguy hiểm, Trịnh Lập Đạt trông rất lợi hại chắc chắn không có vấn đề gì, cô liền mang đồ về nhà trước.

Đến tầng 12, Diệp Lăng muốn đưa đồ cho tóc vàng và Vương Bỉnh An.

Tóc vàng: "Đại ca, hai bọn em bây giờ ở chung, đồ ăn cũng để chung. Em nhớ nhà chị có tủ lạnh, hay là chị cứ để đó, đợi khi nào bọn em hết thì chị cho bọn em?"

Cậu ta nhất định phải trói mình với đại ca!

Đại ca rất hào phóng, sẽ không để bọn họ đói đâu.

Diệp Lăng tưởng nhà tủ lạnh của nhà cậu ta không đủ lớn, không chứa hết được nhiều đồ như vậy, dù sao trước đó cũng dọn dẹp không ít, cũng chia được một ít vật tư mang về.

Cô gật đầu rồi về nhà trước.

Nhóc tì vậy mà vẫn chưa đi ngủ, đang ngồi bên bàn ăn đọc sách, cái đầu nhỏ gật gù.

Cả ngày bị nhốt trong nhà không có việc gì làm, người bình thường đến mấy cũng sẽ rối loạn đồng hồ sinh học.

Nghe thấy tiếng Diệp Lăng mở cửa, nhóc tì lập tức tỉnh táo, nhảy xuống đất: "Chị về rồi!"

Diệp Lăng gật đầu, đi đến phòng khách đổ ba lô ra, "Rào rào, đồ ăn vặt, đồ chơi trẻ em và sách vở không ngừng đổ ra."

Nhóc tì cũng không nghi ngờ một cái ba lô sao có thể chứa nhiều đồ như vậy, thấy cuốn tranh mình thích liền nhào tới ôm lấy.

Nó ôm sách, ngước nhìn Diệp Lăng, lấy hết can đảm nói: "Chị ơi, chị phải ăn uống đầy đủ, không được ăn nhiều đồ ăn vặt. Ăn đồ ăn vặt không tốt cho sức khỏe."

Diệp Lăng: "...Đây là cho em ăn."

Cô tưởng trẻ con đều thích ăn đồ ăn vặt chứ, bình thường người lớn không cho ăn, thời kỳ đặc biệt này thì cứ tùy ý vậy.

Cô cười cười, "Không sao đâu, cơ thể mọi người tiến hóa rồi ăn gì cũng không sao, muốn ăn thì ăn, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu."

Cô ngồi xuống ghế sofa cùng nhóc tì bắt đầu bóc đồ ăn vặt ra ăn.

Kẹo sô cô la, que sô cô la, bánh quy gấu, khoai tây chiên đủ vị, rôm rốp rôm rốp, nhai vô cùng vui vẻ.

Đang ăn vặt thì đột nhiên dưới lầu truyền đến tiếng hét thảm thiết của một người phụ nữ, "A——"

Vẻ mặt Diệp Lăng nghiêm lại, lập tức đứng dậy đi ra ngoài.

Trước đó Trịnh Lập Đạt dẫn theo Trần Huy và gã kính cận cùng nhau đánh tang thi, quá trình tương đối thuận lợi, bọn họ dọn dẹp tầng 21, 22, 23, 24 cũng dùng cách chặn cửa, cảm thấy không tốn bao nhiêu sức.

Bọn họ tưởng dọn dẹp tầng 6 cũng sẽ dễ dàng như vậy.

Hành lang tầng sáu có tang thi, nghe tiếng số lượng không nhiều, bọn họ liền dùng cách chặn cửa.

Trịnh Lập Đạt bảo cô Phạm và hai người đàn ông cùng nhau giữ cửa, hắn ta đứng một bên chờ ra tay, ai ngờ lại có hai mươi mấy con tang thi xông tới!

Bọn họ đã bỏ qua tình hình thực tế, nhà 02 và 03 thuộc cùng một chủ, hơn nữa còn cho nhân viên các cửa hàng ven khu dân cư thuê trọ.

Hai nhà ở tận 16 nam nữ thanh niên!

Người trẻ tuổi ngủ say, quái vật giáng lâm trực tiếp cắn một miếng.

16 con tang thi này là một lực lượng không thể xem thường, nghe thấy tiếng động ở hai nhà khác liền không ngừng xông vào cửa.

Hai nhà này đều là cửa ra vào do chủ đầu tư tặng.

Sau nỗ lực không ngừng, chúng vừa đẩy vừa cào rốt cuộc cũng xô thủng một lỗ lớn trên cánh cửa ra vào đẩy ra ngoài!

Người trong nhà sợ hãi hét lên không ngừng, kí©h thí©ɧ đám tang thi càng thêm hưng phấn.

Rất nhanh cửa ra vào liền thất thủ, mười mấy con tang thi khỏe mạnh ùa vào, nhà đó hoàn toàn thất thủ.

Tang thi lực lượng lớn mạnh, nhà còn lại thất thủ càng nhanh.

Thế là mười mấy con tang thi biến thành hai mươi mấy con.

Vốn dĩ lỗ thủng cửa ra vào bị xô vỡ lởm chởm khó đi lại, không ai kích động thì hai mươi mấy con tang thi sẽ cứ lảng vảng trong nhà.

Bây giờ đám người Trịnh Lập Đạt chặn ở cửa tạo tiếng ồn, tất cả tang thi lập tức như được tiêm máu gà gầm gừ xông tới.

Hai mươi mấy con tang thi khỏe mạnh kéo theo một trận gió, cùng nhau xông vào cửa chống cháy cầu thang!

Ba người cô Phạm làm sao có thể chống đỡ được!

Đặc biệt cánh cửa này còn đẩy về phía cầu thang!

"Ầm!" Cánh cửa bị đập mở toạc.

Trịnh Lập Đạt sợ hãi ngẩn người, theo bản năng vung dao chém một con trước, nhưng phía sau tang thi quá nhiều không phải một mình hắn ta có thể đối phó được.

Hắn ta hét lớn "Rút lui, lên lầu!"

Hắn đi đầu quay người xông lên lầu.

Hai chân của tang thi cứng đờ, khớp gối không thể tùy ý co duỗi, lên lầu hoàn toàn dựa vào lê lết, tốc độ sẽ chậm hơn rất nhiều.

Ba người còn lại gặp nạn rồi.

Cô Phạm vốn ở ngoài cùng, muốn theo Trịnh Lập Đạt chạy lên lầu, kết quả bị Trần Huy đẩy mạnh một cái, đẩy bà ta và gã kính cận về phía đám tang thi.

Trong nháy mắt bà ta và gã kính cận bị đám tang thi nhấn chìm.

Trần Huy một hơi xông lên tầng 8, sợ không an toàn lại xông lên tầng 10 hội ngộ với Trịnh Lập Đạt.

Hai chân Trịnh Lập Đạt run rẩy, lòng còn sợ hãi, con mẹ nó quá kinh khủng!

Trần Huy càng sợ đến tè ra quần, hồn vía bay gần hết.

"Đại... đại ca, sao... sao đây?" Trần Huy nghiến răng ken két.

Trịnh Lập Đạt: "Tìm tóc vàng!"

Bọn họ vào hành lang đóng cửa chống cháy cầu thang lại, từ cầu thang chống cháy bên kia lên tầng 14 tìm tóc vàng và Vương Bỉnh An.