Chương 29

Editor: Trâm Rừng

Tóc vàng không muốn để ý đến bà ta.

Cô Phạm tiếp tục nhỏ giọng: “Tiểu Hoàng à, cậu không rảnh tay, dì giữ giúp phần của cậu nhé, lát nữa dì mang qua cho cậu.”Bà ta liếc nhìn Diệp Lăng đang lên lầu, nhắc nhở tóc vàng đồ đạc đều bị Diệp Lăng lấy đi hết rồi.

Tóc vàng lập tức hiểu ra. Cậu ta vốn lo lắng Diệp Lăng có quan hệ tốt hơn với cô Phạm, ảnh hưởng đến việc cậu ta bám đùi, kết quả cô Phạm lại ám chỉ cậu ta, muốn phá hoại tình đồng đội của cậu ta và đại ca.

Chuyện này có thể phá hoại được sao? Cậu ta bám được cái đùi vàng của đại ca có dễ dàng lắm hả?

Cậu ta nói: “Đại ca, tôi, Vương Bỉnh An, chúng tôi là đội ba người, là một thể thống nhất.”

Cậu ta ngấm ngầm trói đại ca và mình vào cùng một thuyền, xếp Vương Bỉnh An ở phía sau mình.

Cô Phạm ngượng ngùng cười cười, "À, vậy à, thế thì tốt, thế thì tốt."

Rất nhanh Tiểu Phạm cũng cầm một con dao đi xuống cùng Diệp Lăng, cô sợ mẹ mình xảy ra xung đột với người ta, cảm thấy đi theo vẫn tốt hơn.

Cô Phạm thấy con gái, lập tức bảo cô mang đồ về, "Nguy hiểm lắm, con xuống đây làm gì?"

Tiểu Phạm: "Mẹ về đi, con đi theo."

Cô Phạm không cho, đám tang thi kia hung tợn lắm, vồ ra một cái là hết hồn!

Cuối cùng hai mẹ con cùng đi theo phía sau.

Tầng bảy có hai nhà mở cửa, hai nhà đóng cửa.

Bọn họ dọn dẹp những nhà mở cửa trước, tốc độ rất nhanh.

Tuy Tiểu Phạm không dám đánh tang thi nhưng vẫn xông tới giúp vứt xác, Lâm Mỹ Kỳ thấy vậy cũng qua cùng Tiểu Phạm khiêng.

Cô Phạm ra sức kéo con gái lại, bảo cô đừng chạm vào, ghê tởm và xui xẻo lắm.

Tiểu Phạm: "Mẹ, chúng ta không đánh quái vật, nhưng khiêng xác vẫn phải làm."

Cô Phạm muốn thừa lúc người khác đánh tang thi đi tìm đồ ăn, nhưng bị Tiểu Phạm giữ chặt.

Tiểu Phạm sốt ruột đến đỏ cả mắt, nhỏ giọng nói: "Mẹ, nếu mẹ còn muốn đi theo chia đồ ăn thì nghe con."

Cô Phạm lén liếc nhìn Diệp Lăng, thấy cô vung rìu bằng một tay, cuối cùng vẫn nghe lời con gái, không dám xông lên cướp đồ ăn trước.

Nhà 701 có tiếng động, một người bố và một bé gái ở bên trong, nhà 702 im ắng.

Những nhà im ắng không phải cửa kim loại, bọn họ đều dùng rìu phá cửa một cách thô bạo.

Chủ nhà 702 trốn trong phòng ngủ dùng giường chắn cửa, tiếc là cửa không chắc chắn, bị tang thi xô đổ, cả nhà đều chết hết.

Sau khi dọn dẹp xong quái vật, Diệp Lăng bắt đầu thu thập đồ ăn.

Tầng này không ít đồ ăn, Diệp Lăng thu một ít kem.

Cô thu hết gạo và mì nguyên bao để lại trong thùng gạo, dầu ăn nguyên thùng thì thu một nửa để lại một nửa, đồ ăn nhanh và đồ đông lạnh thu phần lớn, đồ ăn vặt, kẹo, sữa bột và những đồ dùng cho trẻ em đều thu hết.

Trên đường đi cô còn thu rất nhiều khăn giấy, quần bảo hộ, băng vệ sinh các loại, chia cho Lâm Mỹ Kỳ mấy thứ.

Thấy đồ chơi mới lạ của trẻ con cô cũng thu vào cho nhóc tì.

Không gian lại có thêm một đống đồ.

Cô Phạm nghĩ Diệp Lăng chỉ đeo một cái ba lô, xách một cái túi lớn, chắc không lấy được nhiều đồ, như vậy mình sẽ được chia nhiều hơn.

Đợi ba người Diệp Lăng đi rồi thì bà và Lâm Mỹ Kỳ vào chia, phát hiện gạo và dầu đều có, trong tủ lạnh còn có thịt đông lạnh, tuy số lượng không nhiều cũng khiến bà rất vui.

Bà không nhịn được nói với Lâm Mỹ Kỳ: "Tiểu Diệp nể mặt chúng tôi đấy."

Ý nói cô được chia thịt là nhờ con gái tôi.

Trong lòng Lâm Mỹ Kỳ không vui nhưng ngoài mặt không nói gì, cô bây giờ phải dựa vào sự giúp đỡ của người khác.