Chương 27

Editor: Trâm Rừng

904 đã dọn dẹp, 903 có người, giúp dọn dẹp một chút.

Trong nhà 902 có người, cửa ra vào đóng, vì là khóa mật mã, chủ nhà ở trong nhà hô mật mã, Diệp Lăng và những người khác ở ngoài mở cửa.

Theo tiếng “cạch” khóa cửa được mở ra, zombie trong phòng khách khò khè lao lên, lại đẩy cửa khóa lại.

Những con quái vật này trí thông minh thật thấp, chỉ biết lao về phía trước!

901 trước cửa có hai tủ giày, Diệp Lăng ra hiệu cho Vương Bỉnh An và tóc vàng cùng nhau chuyển đến, cô chịu trách nhiệm mở cửa để họ dùng tủ giày chắn vào.

Tủ giày là để chặn đợt tấn công đầu tiên của zombie.

Ba người bàn bạc xong chiến thuật, Diệp Lăng đếm ngược ba tiếng rồi lập tức đẩy mạnh cửa!

“Khò khè…”

Hai con zombie khỏe mạnh lao tới, Vương Bỉnh An và tóc vàng dùng tủ giày chống vào vai chúng, giữ khoảng cách an toàn, để chúng không cào được cũng không cắn được họ.

Diệp Lăng động tác nhanh hơn, nhân lúc họ ngăn cản, tay trái cầm rìu, tay phải cầm dao chặt xương, một nhát một con giải quyết hai quái vật.

Cô Phạm và Lâm Mỹ Kỳ bên ngoài nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

Lâm Mỹ Kỳ nhìn thấy zombie còn muốn hét lên, chưa kịp há miệng đã thấy Diệp Lăng vung tay chém zombie như thái rau.

Cô ta lập tức cảm thấy Diệp Lăng còn lợi hại hơn cả quái vật! Có Diệp Lăng ở đây cảm giác an toàn tăng vọt!

Một con zombie khác chỉ còn lại nửa thân bị Vương Bỉnh An giải quyết.

Mẹ và con gái chủ nhà đi ra, cả hai đều mang sắc mặt trắng bệch, run rẩy, may mà trong phòng ngủ có đồ ăn vặt và đồ uống, nếu không hai người họ không trụ được lâu như vậy.

Người mẹ muốn chuyển khoản cảm ơn họ, nhưng Diệp Lăng đã quay người đi rồi.

Vương Bỉnh An thấy họ sợ hãi như vậy chắc không còn sức lực xử lý xác chết, tiện tay giúp ném ra ngoài.

Cô Phạm và Lâm Mỹ Kỳ có chút thất vọng, liên tiếp ba nhà họ đều không thu thập được vật tư.

901 không có ai, trong nhà toàn là zombie, họ không có chìa khóa.

Diệp Lăng nhìn, cửa nhà này là chủ đầu tư tặng.

Cửa do chủ đầu tư tặng lớp ngoài cùng dán tấm vân gỗ cứng, bên trong là các lớp vật liệu chống cháy. Chống cháy nhưng không đủ chắc chắn, thời gian lâu chắc chắn sẽ bị quái vật cào nát.

Diệp Lăng chìa tay về phía tóc vàng.

Tóc vàng lập tức đưa rìu cho cô.

Vương Bỉnh An: “Đại ca, để tôi làm cho.” Anh ta cảm thấy mình là đàn ông nên làm nhiều hơn.

Diệp Lăng: “Không sao.”

Cô ra hiệu cho mọi người tránh ra, vung tròn chiếc rìu “rắc” chém xuống, một nhát đã chém một đường vào cửa, rồi từ hướng khác chém một hình chữ thập, dùng rìu chọc chọc liền lộ ra một lỗ lớn.

“Gào…” Mấy con zombie tranh nhau nhào đầu tới muốn cắn cô, vừa vặn lao tới chịu trận.

Diệp Lăng chém một con, nó ngã xuống con khác lập tức xông lên, không hề né tránh.

Chém xong năm con, xác nhận chúng không bò dậy được, Vương Bỉnh An vặn tay nắm cửa mở ra.

Tóc vàng quay xong video gửi vào nhóm bạn thân, mọi người đều chia sẻ kinh nghiệm dọn quái, ôm nhau tự cứu.

A Ninh, đại ca mà cậu luôn miệng gọi là phụ nữ à? Có người hỏi.

Tóc vàng: Đó là đại ca của tôi, tôi bao giờ gọi người khác là đại ca đâu?

Cô Phạm và Lâm Mỹ Kỳ lập tức theo vào nhà tìm đồ ăn, nhưng bị mùi tanh tưởi nồng nặc trong nhà xông vào mũi nôn thốc nôn tháo.

Hai người ở tầng 12 chưa từng đối mặt trực tiếp với hiện trường, căn bản không biết hiện trường thê thảm đáng sợ đến mức nào.

Diệp Lăng moi ra hai viên tinh hạch màu trắng, những viên còn lại để Vương Bỉnh An và tóc vàng chia nhau.

Vương Bỉnh An lại không nhận, anh ta không hấp thụ được.

Tóc vàng cũng không nhận, cậu ta theo lời Diệp Lăng nói có thể hấp thụ một chút, nhưng rất chậm. Cậu ta mù quáng đoán ăn vào có tác dụng nhưng mà không dám thử!