Chương 25

Editor: Trâm Rừng

Diệp Lăng về nhà, phát hiện Tiểu Bất Điểm đã chuyển chậu hoa sắp chết mà cô cũng không nhớ tên ở ban công vào bàn ăn, còn tưới nước cho nó, vốn dĩ sắp chết đến nơi mà hoa lại có chút sức sống.

Tiểu Bất Điểm ở nhà vẽ tranh, đọc sách, xếp hình, tưới hoa, ăn hai cái bánh ngọt nhỏ, cuối cùng có lẽ không biết làm gì nên thu mình trên sofa ngủ thϊếp đi.

Cậu bé tự đắp chăn nhỏ cho mình, trông rất biết tự chăm sóc bản thân, cố gắng không gây thêm phiền phức cho Diệp Lăng.

Diệp Lăng đi tắm ở phòng ngủ chính trước, thay quần áo sạch sẽ, sau đó ra bếp nấu bún ăn.

Cô tích trữ rất nhiều, lại kiếm thêm được một ít từ những nơi khác, khẩu vị rất đa dạng.

Tiểu Bất Điểm tỉnh dậy, đứng sau lưng nhìn cô.

Diệp Lăng: “Có muốn ăn không?”

Tiểu Bất Điểm gật đầu: “Chị ơi, sau này em có thể giúp chị nấu mì.”

Cậu bé đứng lên cái ghế nhỏ là với tới nồi.

Diệp Lăng: “Em có thể giúp chị nấu cơm, bật bếp thì thôi.”

Nồi cơm điện chỉ cần ấn một cái là xong, trẻ con vẫn không nên nghịch lung tung bếp ga.

Tiểu Bất Điểm tưởng cô chê mình vô dụng, cụp mắt ngoan ngoãn ra bàn ăn chờ ăn bún.

Diệp Lăng thấy cậu bé ủ rũ, nghĩ nghĩ, liền khen cậu bé dọn dẹp nhà cửa rất gọn gàng, hoa cũng chăm sóc rất tốt, xếp hình cũng rất đẹp.

Mắt Tiểu Bất Điểm lại sáng lên.

Diệp Lăng gắp cho cậu bé một bát bún: “Bún cay, có cần chị rót nước lọc cho em trước không?”

Tiểu Bất Điểm lắc đầu: “Em muốn nước dùng.”

Diệp Lăng thấy cậu bé gan dạ như vậy, liền rót nước dùng cho cậu bé, rồi mỗi người thêm hai quả trứng luộc, lại thêm hai cây xúc xích nướng hâm nóng bằng lò vi sóng, bắt đầu ăn.

Vừa cay vừa tê, sảng khoái!

Tiểu Bất Điểm trợn mắt há hốc mồm nhìn bát đầy ắp thức ăn của mình, một quả trứng luộc một cây xúc xích là cậu bé đã no rồi.

Diệp Lăng lúc này mới nhận ra điều gì đó, mình thật sự không biết chăm sóc trẻ con, cô ăn càng ngày càng nhiều còn tưởng người khác cũng vậy: “Ăn đi, ăn không hết thì đưa chị.”

Tiểu Bất Điểm lại băn khoăn không được bỏ thừa cơm, liền dùng nĩa gắp một phần trứng luộc và xúc xích ra cho Diệp Lăng, rồi bắt đầu húp sùm sụp bún.

Hít… cay quá!

Cậu bé vừa hít hà, vừa dùng bàn tay nhỏ quạt gió, miệng cũng tiết ra nước miếng.

Hết cay rồi, ăn tiếp.

Cậu bé có dị năng hệ thủy, vừa ăn vừa giải cay, thế mà ăn hết sạch.

Ăn xong mặt mày đỏ bừng, trán và mũi đều lấm tấm mồ hôi.

Diệp Lăng liếc cậu bé một cái: “Cũng ăn cay khá giỏi đấy.”

Tiểu Bất Điểm: “Dạ!”

Diệp Lăng nhìn cậu bé một lúc, Tiểu Bất Điểm thật ra rất giỏi, nhanh chóng chấp nhận sự thật người nhà bị hại, nhanh chóng thích nghi với môi trường, còn có thể hòa thuận với một người lớn như cô. Hy vọng ông bà ngoại của cậu bé vẫn còn sống.

Ăn xong nghỉ ngơi một chút, khoảng hai giờ Diệp Lăng về giường nằm, tiếp tục thúc giục những đốm sáng nhỏ di chuyển trong cơ thể.

Cô phát hiện những đốm sáng nhỏ là con đường để cô trở nên mạnh hơn, cô hấp thụ tinh hạch thì đốm sáng nhỏ sẽ sáng và lớn hơn, cô để đốm sáng nhỏ di chuyển trong cơ thể, có thể biến năng lượng thành của mình.

Năng lượng có thể cải thiện thể chất của cô, khiến cô mạnh hơn, động tác nhanh nhẹn hơn, da thịt cũng trở nên bền bỉ hơn.

Quan trọng nhất là không gian cũng sẽ theo đó mà lớn hơn.