Editor: Trâm Rừng
“Bỉnh An, Bỉnh An, đừng gϊếŧ, đừng gϊếŧ!”
Người phụ nữ khóc nức nở: “Họ là ba mẹ và em trai em mà.”
Vương Bỉnh An gầm nhẹ: “Vợ à, em tỉnh lại đi, họ bị quái vật ăn thịt rồi!”
Ngoài cửa, quái vật vẫn đang khò khè xông vào.
Người phụ nữ run rẩy nắm lấy anh: “Chúng ta, chúng ta có thể trốn ra ngoài bằng cửa sổ. Dùng ga giường buộc lại rồi trèo xuống dưới.”
Vương Bỉnh An: “Sau đó thì sao? Cứ trốn mãi, ăn cái gì?”
Người phụ nữ nước mắt lưng tròng: “Sẽ, sẽ có người đến cứu chúng ta, chính phủ sẽ đến.”
Vương Bỉnh An lại không lạc quan như vậy, bây giờ ai chẳng lo thân mình?
Anh ta dịch chiếc giường ra một chút, hai con zombie bên ngoài lập tức lại chen vào một con, dao hỏng nên Vương Bỉnh An chỉ có thể dùng tua vít, lần này anh ta quen tay hơn, ba nhát đâm chết một con, con còn lại là con zombie già bị cắn gần như không còn sức lực, dễ đối phó hơn nhiều.
Giải quyết xong ba con zombie, Vương Bỉnh An toàn thân rã rời, ngã ngồi xuống đất.
Người phụ nữ nhào tới, khóc rống lên: “Ba ơi, mẹ ơi, hu hu…”
Cô ta liên tục đấm vào Vương Bỉnh An: “Anh trả lại ba mẹ và em trai cho tôi, có phải anh sớm đã không vừa mắt họ, sớm đã muốn họ chết rồi không, hu hu…”
Con zombie bị đâm dưới đất, tinh hạch còn chưa rơi ra, nó đột nhiên vùng dậy cắn mạnh về phía người phụ nữ.
Vương Bỉnh An giật mình, vội dùng chân đá vào đầu con zombie, nhưng vợ anh ta đã bị cắn vào bắp chân.
Vương Bỉnh An lập tức hoảng sợ, nhất thời không biết phải làm sao.
Người phụ nữ cũng ngây người, không khóc được nữa, cô ta nghi hoặc nhìn chân mình, quần ngủ bị cắn rách, có máu đen chảy ra.
“A——” Cô ta sợ hãi ngất xỉu.
Vương Bỉnh An đau khổ ôm đầu, không biết phải làm thế nào.
Rất nhanh, người phụ nữ bắt đầu thay đổi, mí mắt cô ta nhanh chóng teo lại thành da chết bong tróc, nhãn cầu lớn đầy tơ máu, da toàn thân cũng nhanh chóng mất nước nhăn nheo, mỡ dưới da biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được, cánh tay và chân cùng nhau gầy đi, dường như có thứ gì đó đang hút cạn sinh lực của cô ta.
Vương Bỉnh An nắm chặt tua vít, dùng chăn trùm lên người cô ta, nhắm mắt lại đâm mạnh xuống.
Trong lòng anh ta gào thét: Người biến thành quái vật không phải là người, người nhà biến thành quái vật không phải là người nhà! Không phải!!
Lần này anh ta kiểm tra kỹ lưỡng, khoét hết mấy viên tinh hạch ra, toàn thân cũng rã rời ngã xuống đất.
Trong nhóm mọi người điên cuồng @ anh ta, hỏi anh ta tự cứu có thành công không.
1902 tầng trên cũng ghé vào cửa sổ hỏi: “Hàng xóm tầng dưới, thế nào rồi?”
Một lúc lâu sau Vương Bỉnh An mới gắng gượng được một chút sức lực, trả lời trong nhóm: Thành công nhưng vợ tôi bị cắn rồi.
Hàng xóm có người bảo anh ta nén bi thương, có người hỏi anh ta về triệu chứng sau khi bị cắn.
Vương Bỉnh An không nói gì, anh ta cố hết sức thu dọn mấy xác zombie, rồi cũng ném ra ngoài cửa sổ.
Anh ta ngồi bệt xuống đất một lúc, rồi đứng dậy đi rửa tay, lại tìm dao và thức ăn lên lầu cảm ơn 1902 và 1903.
1902 tự cho mình là công thần, đòi Vương Bỉnh An cho anh ta một ít thức ăn.
1903 lại nói với anh ta rằng anh ta phải cảm ơn một cô gái đội mũ bảo hiểm và một thanh niên tóc vàng, là họ đã dọn dẹp zombie ở hành lang rồi mới cứu người.
Vương Bỉnh An liền kết bạn với 1404 trong nhóm, hỏi thăm tình hình, cảm ơn anh ta và đại ca đã cứu mạng.