Editor: Trâm Rừng
Phòng khách của nhà này có zombie, trong phòng ngủ có người, đã hơn hai ngày không có đồ ăn thức uống chắc là sắp chết khát rồi.
Nhà này đã đổi cửa kim loại rất chắc chắn, Diệp Lăng và Hoàng Mao không mở được.
Hoàng Mao: "Đại ca, chúng ta cứu người hay không cứu?"
Diệp Lăng: "Cứu thế nào? Cậu biết mở khóa à?"
Hoàng Mao vội xua tay: "Tôi nào có bản lĩnh đó, nếu muốn cứu người, chúng ta lên tầng 19 xem sao, có thể từ tầng 19 đưa đồ ăn và nước xuống."
Phòng ngủ nhỏ giữa hai căn 02 và 03 sát nhau, nhưng đôi vợ chồng trẻ ở phòng ngủ chính, từ bên này không với tới được.
Bên ngoài cửa sổ cũng không có bệ cửa, căn bản không có chỗ đặt chân, chỉ có thể thả dây từ trên lầu xuống.
Diệp Lăng: "Đi."
Họ trực tiếp đi theo lối thoát hiểm bên này lên tầng 19.
Trên tầng 19 có ba con zombie đang đi đi lại lại trong hành lang, cửa chính căn 1902 mở toang, những căn khác đều đóng cửa.
Hoàng Mao: "Căn 1802 thật là số lớn, vận may không tệ."
Diệp Lăng và Hoàng Mao dùng cách kẹp cửa thoát hiểm gϊếŧ chết ba con zombie, rồi trực tiếp đến nhà 1902.
Lúc này cửa căn 1901 đột nhiên mở ra, một đôi nam nữ bước ra, người đàn ông quát: "Các người làm gì đấy, sao lại dám xông vào nhà người khác!"
Diệp Lăng đội mũ bảo hiểm, lười tranh cãi với người ta.
Hoàng Mao lập tức giải thích tình hình.
Người đàn ông căn 1902 lải nhải không ngừng, không chịu cho họ vào, sợ họ vào phá hoại, càng cảm thấy sát khí và xui xẻo trên người họ sẽ làm ô uế nhà mình.
Người phụ nữ căn 1901 nói: "Anh rể, để họ vào cứu người đi."
Người đàn ông không chịu: "Sống chết có số, đâu phải lỗi của tôi, sao lại bắt tôi cứu?"
Hoàng Mao: "Anh nói lý lẽ chút đi, chúng tôi giúp anh dọn dẹp zombie ở hành lang đấy."
Người đàn ông: "Tôi cầu xin các người à? Vợ tôi bị gϊếŧ tôi còn chưa tính sổ với các người đấy!"
Hoàng Mao nói với Diệp Lăng: "...Đại ca, chúng ta đi thôi."
Lúc này chủ nhà căn 1903 mở cửa, anh ta đội mũ bảo hiểm, trên người quấn tạp chí, hốt hoảng nói: "Anh bạn giúp tôi với!"
Hoàng Mao: "Đó là vợ chồng người ta, chúng tôi không thể gϊếŧ, gϊếŧ rồi lại phạm pháp."
Chủ nhà căn 1903 vội cầu xin: "Đừng đi! Tôi cho tiền, cho lương thực cũng được, tôi tích trữ hai bao gạo lớn, có thể cho các anh một bao."
Diệp Lăng ra hiệu cho Hoàng Mao qua đó, quái vật trong tòa nhà nhất định phải dọn dẹp, nếu không cô ở cũng không yên tâm.
Trong nhà 1903 có ba con zombie, người đàn ông chủ nhà vì luôn ở trong thư phòng chơi game nên thoát được một kiếp.
Sau khi dọn dẹp quái vật xong, người đàn ông quả nhiên cho một bao gạo mười cân.
Diệp Lăng thấy trong phòng chứa đồ của anh ta còn cả đống, nhưng cô giả vờ không thấy.
Hoàng Mao thương lượng với người nhà 02, đối phương chết sống không cho họ dùng dây thừng thả từ nhà mình xuống căn 1802, sợ cô làm hỏng cửa sổ, tường nhà, bây giờ làm gì có công ty sửa chữa đến sơn lại.
Diệp Lăng mặc kệ, cô cũng không nhất thiết phải cứu người.
Cô chủ yếu dọn quái, moi tinh hạch, còn cứu được ai thì là may mắn, không phải cô chủ động tốt bụng cứu người.
Chủ nhà căn 1903 nói một tràng đạo lý láng giềng tương trợ với người đàn ông căn 02, rồi nói: "Anh bạn, thế này đi, tôi đưa hai cái bánh mì và hai chai nước, anh giúp tôi dùng dây thả xuống."
Người đàn ông căn 02 lập tức nói: "Anh phải cho tôi thêm hai cái bánh mì nữa."
Người nhà 1903 đồng ý.
Cuối cùng người nhà 02 dùng dây thả xuống một chai nước và một cái bánh mì.