Chương 18

Editor: Trâm Rừng

Trong một phòng thí nghiệm nào đó.

Một người đàn ông mặc áo blouse trắng, đeo kính, tay cầm ống nghiệm kích động hô lớn: "Thành công rồi, thành công rồi! Năng lượng trong tinh hạch có thể chiết xuất được!"

Năng lượng của tinh hạch có thể chiết xuất được, điều này có nghĩa là những người tiến hóa đã thức tỉnh dị năng có thể hấp thụ.

Họ lập tức gọi điện video, báo tin vui cho người phụ trách.

Người phụ trách mặc quân phục, tóc đã hoa râm, nói: "Lập tức đưa vào thử nghiệm, nhất định phải lấy được dữ liệu thí nghiệm an toàn và có thể sử dụng."

Đây là vũ khí lợi hại để nhân loại phản công!

Không đợi chuông báo thức reo, Diệp Lăng đã tỉnh giấc.

Nhờ sự giúp đỡ của những đốm sáng nhỏ, cô chỉ cần ngủ bốn năm tiếng là tinh thần sảng khoái, cơ thể tràn đầy năng lượng.

Nhà cô là căn giữa ở phía tây, không thể trực tiếp quan sát bầu trời phía đông, liền đưa gương ra ngoài để xem.

Khoảng năm rưỡi sáng mặt trời mọc, ráng chiều rực rỡ khắp bầu trời, vẫn tráng lệ và chói mắt như hôm qua, nhưng lại ẩn chứa sự kỳ dị.

Thời gian mặt trời mọc không bị lùi lại, thời gian mặt trời lặn lại bị lùi lại, liệu nó có ngày càng lùi lại không? Vậy chẳng phải ban đêm sẽ ngày càng ngắn đi sao? Sự tự quay của Lam Tinh đã thay đổi?

Trong nhóm vận động không ai nói về điều này, cô nghĩ mãi không ra cũng lười suy nghĩ.

Hơn bảy giờ, cô ăn cơm xong liền đeo miếng bảo vệ cổ, đội mũ bảo hiểm, đeo đồ bảo vệ cổ tay tự chế, xỏ đôi bốt da ống cao, rồi mặc thêm chiếc áo khoác gió dày dặn, không quên dùng băng dính quấn chặt tạp chí quanh bụng trước và sau eo.

Những cuốn tạp chí dày cộp vừa nặng vừa cứng, là một vũ khí phòng thân không tồi. Sức lực của cô đã lớn hơn, mang những thứ này cũng không cảm thấy vướng víu. Mặc dù hiện tại chiến lực của quái vật bình thường, nhưng cô cũng không thể chủ quan, mạng sống chỉ có một, mất là hết.

Khi đi ngang qua tầng 14, đột nhiên cửa thoát hiểm bị người từ bên trong đẩy ra, Diệp Lăng theo phản xạ liền dùng cây chĩa ba đâm tới.

"Bốp" cây chĩa ba đâm vào cửa, bên trong truyền ra giọng nói run rẩy của một chủ nhà nào đó: "Đại... đại ca, tha mạng! Đều là người cả!"

Diệp Lăng thở phào nhẹ nhõm: "Tầng của các người dọn dẹp xong rồi sao?"

Người kia nói: "Nhà tôi dọn dẹp xong rồi, những nhà khác đều đóng cửa. Cô nói những nhà đóng cửa có phải đều lành ít dữ nhiều không? Tôi nghe thấy trong nhà có tiếng khò khè."

Cũng may các chủ nhà buổi tối đều khóa trái cửa ra vào, quái vật không có trí thông minh để vặn khóa nên bị nhốt ở nhà.

Diệp Lăng: "Vậy tôi tiếp tục đi lên."

"Đại ca!" Người kia đẩy mạnh cửa thoát hiểm, "Cho tôi đi theo với."

Một cái đầu trẻ tuổi ló ra từ cửa thoát hiểm, khoảng hai mươi mấy tuổi, tóc vàng hoe, trên tai đeo một chuỗi khuyên tai, dáng vẻ khá thanh tú.

Nhìn vị đại ca trước mắt, Hoàng Mao vừa kinh ngạc vừa xấu hổ. Cậu ta dường như đang nhìn một con robot ngoài hành tinh, lại còn là kiểu robot mang phong cách cyberpunk, một con robot mộc mạc và gần gũi đến lạ, trên cổ còn đeo... Đại ca thật là màu mè.

Diệp Lăng đánh giá cậu ta từ trên xuống dưới, thấy cậu chàng mặc quần jean thủng lỗ chỗ, chân không đi giày thể thao mà lại xỏ một đôi dép tổ ong kiểu "giẫm phải cứt", trên người mặc áo khoác bóng chày, tay cầm một con dao phay.

Cô chỉ vào con dao: "Đổi một con dao chặt xương đi."

Không chém được zombie, không moi được tinh hạch.

Hoàng Mao lập tức móc ra một con dao Santoku kiểu phương Tây từ ba lô: "Có đây!"

Ở tầng 18 có zombie đang lê bước.

Diệp Lăng nhanh chóng chặn cửa thoát hiểm, ra hiệu cho Hoàng Mao ra sau cửa giữ, rồi gõ cửa dụ zombie.

Hoàng Mao bị động tác mạnh bạo của cô làm cho kinh hãi, nhỡ đâu mấy con zombie cùng nhau xông tới thì sao? Có vài con zombie sức mạnh lớn hơn người nhiều.

Cửa hé ra một khe, con nhanh nhất đã thò đầu vào.

Diệp Lăng vung rìu chém xuống, tiếng vang giòn tan khiến Hoàng Mao cảm thấy như cộng hưởng, đầu của cậu cũng đau theo.

Hộp sọ của con zombie này lại cứng hơn một chút, rìu mắc kẹt trên xương không rút ra được ngay, Diệp Lăng dùng dao chặt xương giải quyết con thứ hai, trực tiếp dùng chĩa ba đâm vào đầu con thứ ba.

Chiến đấu sinh tử, giải quyết trong nháy mắt, không có bất kỳ động tác hoa mỹ hay đẹp mắt nào.

Hoàng Mao trợn mắt há hốc mồm nhìn.

Đại... đại ca thật oai phong!