Editor: Trâm Rừng
Dì Phạm ở tầng 12 lo lắng, dù ở nhà còn rất nhiều đồ ăn nhưng bà cũng không thể ngồi đợi miệng ăn núi lỡ được.
Bà ấy @ Diệp Lăng: Tiểu Diệp, có phải con đang đi dọn dẹp quái vật không? Có thể mang về một chút đồ ăn được không? Nếu con mang về nhiều một chút có thể chia cho chúng ta một ít không? Dì sẽ trả tiền cho con!
Diệp Lăng vẫn luôn không trả lời tin nhắn.
Tiểu Phạm: “Mẹ, con cũng muốn cùng Tiểu Diệp đi tìm vật tư.”
Dì Phạm lập tức lắc đầu, “Con ngoan ngoãn ở nhà, không được đi ra ngoài, mẹ nghe chú Trương của con nói quân đội nhất định sẽ vào thành.”
Tiểu Phạm: “Con nghe trên radio, trong chốc lát quân đội sẽ không đi vào thành. Cho dù vào thành cũng không đến lượt thành phố A của chúng ta.”
Dì Phạm: “Không phải chúng ta đang ở tuyến đường chính…”
Tiểu Phạm: “Không phải thủ đô càng quan trọng hơn sao?”
Dì Phạm: “Chúng ta có mấy trăm ngàn quân…”
Tiểu Phạm: “Mẹ, người sống sót khả năng chỉ còn được phần ba.”
Dì Phạm lập tức không nói nên lời, thở dài, may mắn là nước, điện và khí gas vẫn chưa bị cắt, nếu bị cắt hết thì bọn họ sẽ làm sao bây giờ?
*****
Năm 2201, Trịnh Lập Đạt đang nghiên cứu mấy viên tinh thạch màu xám và trắng, hắn không thể hấp thụ được chúng và cũng không biết chúng dùng để làm gì.
Bốn người đàn ông và phụ nữ ở bên cạnh luôn miệng khen ngợi hắn ta.
Người đàn ông đeo kính mỉm cười nịnh nọt: "Đại lão, trong tủ lạnh của tôi còn một ít thịt, đã hầm sẵn, lát nữa sẽ mang lên cho ngài."
Người phụ nữ trang điểm tinh xảo ôm lấy Trịnh Lập Đạt, "Anh Trịnh, em sợ quá. Kính cửa sổ thủy tinh nhà người ta đều bể nát hết rồi."
Trịnh Lập Đạt có chút không tự nhiên nghiêng người sang một bên, nhưng lại hưởng thụ lời khen của người khác: "Vậy cô cứ đến ở trong phòng ngủ dành cho khách của nhà ta đi."
Người phụ nữ trang điểm tinh xảo mỉm cười ngọt ngào: “Cảm ơn anh Trịnh, sự bảo vệ của anh Trịnh khiến em cảm thấy an toàn hơn rất rất nhiều á!”
Cô biết Trịnh Lập Đạt không thể từ chối vì cô xinh đẹp và mềm mại hơn trước, đàn ông ngưỡng mộ, còn phụ nữ phải ghen tị, đây là dị năng đặc biệt của cô.
Một người phụ nữ béo khác khinh thường liếc nhìn cô ta, nhưng trong đầu vẫn luôn nghĩ cách lấy lòng Trịnh Lập Đạt. Ngày tận thế buông xuống, quái vật hoành hành, không có năng lực tự bảo vệ mình thì chỉ có thể dựa vào những người có năng lực mạnh mẽ, nếu không thì phải làm sao bây giờ? Dù sao sống sót được mới là điều quan trọng nhất!
Người phụ nữ béo giơ ngón tay lên, vận dụng dị năng hướng vào tách trà, một dòng nước tinh tế liền rớt vào trong tách trà, "Anh Trịnh, chỉ cần có em ở đây, anh sẽ không thiếu nước uống."
Trịnh Lập Đạt ngạc nhiên nhìn cô ta, "Cô có dị năng hệ thủy à?"
Cô ta gật đầu: “Đúng vậy, luyện tập nhiều hơn chắc chắn sẽ mạnh mẽ hơn nữa.”
Trịnh Lập Đạt vỗ tay nói: "Được, được!" Hắn ta nhìn người đàn ông khác, "Còn ngươi thì sao?"
Trần Huy lúng túng lắc đầu: "Thị giác cùng thính giác của tôi tốt hơn trước rất nhiều."
Trịnh Lập Đạt: "Vậy sau này ngươi đi theo ta tiêu diệt lũ quái vật."
Sắc mặt của Trần Huy lập tức thay đổi, vội vàng xua tay: "Đại lão, tôi, tôi không làm được."
Trịnh Lập Đạt: "Đàn ông sao có thể nói mình không được!"
Trần Huy không dám nói thêm gì nữa, đành phải cúi đầu giấu đi ánh mắt oán hận.
Trịnh Lập Đạt: "Chúng ta phải đi xuống dọn dẹp rồi tìm cái tên vô danh lớn gan kia mới được."
Tầng 11, 13, 16, 17 có người dọn dẹp quái vật, bốn tầng này chắc chắn có mội tên thanh niên vừa lớn gan lại vừa mạnh mẽ. Trịnh Lập Đạt nghĩ tốt nhất nên thu phục đối phương làm đàn em của mình.