Lão tài xế vừa đánh vô lăng vừa buột miệng: “Nhưng tôi thấy mạnh nhất là “Ngôi thứ ba.””
“Nghe đồn có cái phó bản siêu trí tuệ với tỷ lệ tử vong lên đến 98%, thế mà hắn dẫn cả đội vượt qua an toàn, không sứt mẻ miếng nào.”
Mộ San dỏng tai lên nghe, cô rất thích nghe chuyện về những người chơi lão làng.
Thư Vịnh Chí xua tay: “Không phải, bần đạo cho rằng “Người rơi vào giấc mộng.” (Trụy Mộng Nhân) mới là mạnh nhất.”
“Ngôi thứ ba chỉ mạnh nhờ chiến đội thôi, tuy là đội trưởng nhưng sức chiến đấu cá nhân của hắn cũng thường. Hơn nữa hắn chỉ giỏi thể loại giải đố, gặp phải kiểu đánh đấm tay đôi thuần túy, có khi còn chẳng bằng anh Uy Cửu vạn nhà mình ấy chứ, phải không anh Uy?”
Gã Cửu vạn bị lôi ra làm trò đùa sắc mặt xám ngoét, trông như một cái bao trút giận béo ú, đâu còn vẻ hống hách lúc nãy nữa.
Mộ San quay mặt đi nín cười.
Thầy bói thở dài, lộ ra vẻ mặt sợ hãi như vẫn còn chưa hoàn hồn: “Nhưng mà Trụy Mộng Nhân ấy à... Các người tuyệt đối sẽ không muốn gặp hắn đâu.”
“Rất nhiều người nghi ngờ hắn bây giờ có còn là con người nữa hay không, gã đàn ông đó đáng sợ không góc chết, phó bản trước tôi có gặp hắn một lần.”
“Đó chính là một gã điên tâm thần phân liệt.”
Vương Uy chen vào: “Tôi có nghe nói về hắn, hình như hắn đi khắp các phó bản để tìm người, đến quái vật nhìn thấy hắn còn phải đi đường vòng.”
Lão tài xế đạp ga tông văng một con zombie đang lao tới, dửng dưng nói: “Kẻ có thể sống sót trong cái trò chơi này, chẳng ai là bình thường cả.”
Không khí trong xe buýt bỗng chùng xuống.
Một lát sau, Thư Vịnh Chí không biết lôi đâu ra một ống thẻ: “Nào em gái, bần đạo xem bói tình duyên miễn phí cho em một quẻ.”
Mộ San chẳng hiểu sao chủ đề lại chuyển hướng sang mình một cách gượng gạo như thế nhưng nghĩ đến cái “Tình yêu” trị giá 50 vạn vàng kia, cô gật đầu đồng ý.
Thầy bói nhận lấy thẻ tre cô vừa rút, cười híp mắt đưa lên sát mặt: “Để tôi xem nào, đầu bên kia sợi tơ hồng của em đang buộc vào ai đây?”
Nhìn vào dòng chữ trên quẻ thẻ, nụ cười trên mặt anh ta dần cứng lại.
Anh ta chìa tay ra: “Rút lại cây khác đi.”
“Rút lại.”
“Tôi không tin, rút lại đi!”
Đến cuối cùng, anh ta tự mình thò tay vào ống thẻ, bới móc nửa ngày trời, lôi ra một cây “thượng thượng tiêm” (quẻ tốt nhất) rồi nhét vào tay cô.
Mộ San câm nín.
“... Sao thế?”
Chẳng lẽ 50 vạn vàng của cô có vấn đề gì à?
Thư Vịnh Chí nhìn cô với ánh mắt đầy thương cảm. Quẻ nói rằng đối phương sáng và tối chưa chắc đã cùng một nhân cách, hôm qua và ngày mai cũng chưa chắc cùng một nhân phẩm, thiện ác hoàn toàn tùy tâm trạng, có thể hắn công chính trung lập nhưng cũng có thể hắn bất chấp luân thường đạo lý, coi thường trật tự sinh tử.
Thậm chí đôi khi... hắn còn chẳng phải là con người.
Thế là cái gì? Quái vật à?
Anh ta đang cân nhắc xem nên mở lời thế nào.
Đúng lúc này, gã Chuyên gia ngồi ghế phụ bỗng lên tiếng: “Suỵt.”
Lão tài xế đạp phanh gấp.
Tất cả mọi người nín thở tập trung, không gian trong xe tĩnh lặng như tờ.
Lúc này đã gần 8 giờ sáng, trời sáng rõ.
Giữa con đường nhựa đen sì, một chiếc xe con cửa mở toang nằm chắn ngang đường. Xung quanh bu kín một đám zombie đông nghịt, nhìn sơ qua cũng phải đến bốn năm mươi con.
Những cái đầu lúc nhúc đen kịt chen chúc dưới ánh mặt trời, chúng tranh giành, xâu xé, lôi xác chết trong xe ra gặm nhấm ngấu nghiến.
Nội tạng đẫm máu thi thoảng bị vứt lên không trung rồi lại bị những bàn tay đen đúa tranh nhau chụp lấy.
Cảnh tượng thật sự máu me và chấn động.
Vì số lượng zombie quá đông nên ngay cả gã Cửu vạn vừa nãy còn hùng hồn tuyên bố cũng phải im bặt.
Đường đã bị chặn kín hoàn toàn, Lão tài xế không nói hai lời, lặng lẽ cài số lùi, chuẩn bị đi đường vòng.
Đúng lúc này, không biết từ đâu truyền đến một tiếng rít chói tai, đâm thẳng vào màng nhĩ, tất cả mọi người trên xe đều vô thức ôm lấy đầu.
Giây tiếp theo, chỉ thấy đám zombie đang vây quanh chiếc xe con bỗng đồng loạt quay đầu lại, đồng loạt nhìn chằm chằm về phía chiếc xe buýt nhỏ.
Lão tài xế chửi thề một tiếng: “Đệt!”
Ông đạp mạnh chân ga, chiếc xe cua gấp lao đi vun vυ"t, mấy người trên xe bị quán tính hất văng nghiêng ngả, Mộ San gần như dính chặt người vào cửa kính xe.
Cũng chính vì thế mà cô nhìn thấy rất rõ, những con zombie mặt mày xanh mét, mắt trắng dã, khóe miệng còn đang chảy ròng ròng thịt người, từng con một nhe nanh múa vuốt lao thẳng về phía họ!
Trong nháy mắt, chiếc xe con kia bị nhấn chìm bởi lũ zombie đang điên cuồng ập tới.
Như thể vừa chạm vào một cái công tắc nào đó, từ các tòa nhà dân cư hai bên đường, vô số zombie túa ra như kiến cỏ, xác sống chất chồng lên nhau tràn về phía chiếc xe buýt nhỏ, tựa như thủy triều đang dâng lên cuồn cuộn.